Anh hùng Nguyễn
Thị Ngời sinh năm 1931, dân tộc Kinh, quê ở xã Tam Hiệp, thành phố Biên
Hòa, tỉnh Đồng Nai. Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là công nhân
cạo mủ cao su, Nông trường Hàng Gòn, Công ty Cao su Đồng Nai.
Nguyễn Thị Ngời là
công nhân cạo mủ cao su từ năm 1952. Năm 1975, đồng chí và gia đình tình
nguyện vào làm tại Nông trường Hàng Gòn mới thành lập. Cạo mủ cao su là
công việc vất vả, suốt ngày ở ngoài trời, lao động hoàn toàn thủ công.
Để cạo được mủ, đồng thời vẫn bảo đảm chất lượng sống của cây, hàng ngày
Nguyễn Thị Ngời không chờ xe của nông trường đưa đón mà luôn có mặt tại
vườn cây trước 5 giờ sáng vì đó là giờ cây cho mủ nhiều nhất. Mỗi ngày
lao động đồng chí đều tính toán từng giờ một cách chính xác, nhất nhất
tuân theo quy trình cạo mủ, di chuyển giữa các hàng cây, trút mủ và vệ
sinh dụng cụ… Nguyễn Thị Ngời có tới 7 người con, nhưng đồng chí liên
tục là người có ngày công cao nhất nông trường và luôn vượt sản lượng và
định mức của nông trường từ 15 đến 30% với chất lượng mủ tốt nhất.
Nguyễn Thị Ngời không chỉ chăm lo đến sản lượng mủ mà còn chăm sóc cho
cây tốt. Với tinh thần lao động cần cù, tự giác, có trách nhiệm cao,
đồng chí được tập thể tin yêu và tín nhiệm.
Đồng chí được tặng
thưởng Huân chương Lao động hạng ba, nhiều bằng khen các loại và nhiều
năm liền là Chiến sĩ thi đua. Ngày 29 tháng 8 năm 1985, Nguyễn Thị Ngời
được Nhà nước tặng danh hiệu Anh hùng lao động.
TRONG
MÀU LÁ CÂY RỪNG
ĐÀM CHU VĂN
K...r...ó...c!
K...r...ó...c! K...r...ó
Tiếng bồ chao lảnh
lót khắp khu rừng góp thêm âm thanh làm cho buổi sáng càng trong trẻo
không khí sau mưa. Từng đàn ba bốn con vừa nhảy choi choi vừa la chí
chóe trên những đống lá mục vạch tìm sâu bọ. Cái ức thơ dại trắng phau
trên bộ lông màu xanh đen trông chúng vừa dễ thương, vừa ngộ nghĩnh.
Chim bồ chao như người bạn đồng hành tri kỷ của công nhân cao su. Bây
giờ đang giữa tháng 9, là thời gian lá cao su thẫm màu nhất, cây cho mủ
nhiều nhất, cũng là mùa chim bồ chao lũ lượt kéo về.
Cuối mùa mưa, những
cơn mưa thưa dần và những đợt mưa ủ lá làm duyên thưa thớt của tháng 10,
tháng 11 những chiếc lá úa dần chuẩn bị cho đến mùa khô đỏ rực lên như
lửa. Cả cánh rừng vàng rực màu lá cây như rừng phong trong thơ cổ. Từng
đợt gió đến lùa những cánh lá quay tròn rồi trút rào rào xuống gốc cây
để lại bạt ngàn những thân cành như những cánh tay khẳng khiu nhưng cũng
không kém phần rắn rỏi chĩa lên trời. Cây được nghỉ ngơi chừng nửa tháng.
Người thợ cao su úp thùng, bọc kỹ lưỡi dao chuẩn bị ăn Tết Nguyên Đán.
Đấy cũng là lúc những con chim bồ chao bay đi, để cuối mùa xuân búp non
nhú ra mơn mởn đầu cành cùng những chùm hoa trắng xanh lấm chấm tỏa
hương thơm ngát dịu cả một vùng trời đất, đàn bồ chao lại kéo về ca hát.
Bà Ngời khẽ ấn mũi
dao vào điểm đầu đường cạo cũ của cây cao su non, hai bàn tay khéo léo
đưa mũi dao từ từ men theo rãnh cạo. Những mảnh dăm cạo rơi lả tả theo
đường dao bén ngọt, đồng thời những giọt mủ cũng từ từ rịn ra rồi hợp
thành dòng chảy xuống máng chén. Đây là lô những cây nhóm ba trồng sau
giải phóng. Gần năm rồi kể từ ngày chúng đủ tuổi cạo, đội của bà được
giao mở miệng cạo và đảm trách luôn. Nếu đối với đời một con người phẩm
cách được quyết định ở sự giáo dục chăm sóc trong độ tuổi nhi đồng,
thiếu niên thì đối với cây cao su, những đường cạo đầu tiên của những
ngày tháng đầu tiên này là một phần quyết định quan trọng đối với quá
trình cho mủ suốt cuộc đời của nó. Cạo độ sâu thích hợp không phạm vào
phần gỗ, mủ ứa ra nhiều, cây làm lại da nhanh, lần mở lại cũng dễ dàng.
Cạo phạm phần gỗ, tại chỗ đó sẽ sùi lên thành cục, lần mở sau qua đó khó
khăn, không ứa mủ, nếu nước mưa róc vào sẽ thối lan ra cây ruỗng và chết.
Hơn hai mươi tay cạo lành nghề có trách nhiệm nhất của nông trường được
chọn về đây. Buổi sáng mát lành và trong trẻo tiếng chim, những thân cây
cao su mơn mởn, căng đầy nhựa sống. Nhưng những gương mặt cắm cúi kia,
những bàn tay khéo léo điều khiển mũi dao kia đã dầy dạn phong trần,
từng trải. Bao nhiêu mưa nắng đã trút xuống những tấm áo bạc phếch loang
lổ nhựa cây rừng ấy. Bao nhiêu nước mắt đã úa ra từ những hốc mắt sâu
đẫm khổ đau ấy. Có người nói màu da người thợ cao su cũng hao hao giống
màu da cây, màu lá ủ. Nhận xét có phần thái quá nhưng đúng là những cơn
gió, tia nắng phóng khoáng đầu ngày người thợ cao su không hề được hưởng.
Một ngày làm việc bắt đầu từ 3 giờ sáng. Vợ chồng con cái lục tục trở
dậy nấu cơm ăn và mang theo phần ăn trưa, chuẩn bị thùng dao. Nghe hiệu
kẻng là dồn tụ ra mặt đường để từ đó lên xe tỏa về các lô cây. Chỉ có
những giọt sương, những cơn gió trong lành của ban mai đang đón đợi. Khi
màu trời phương đông ửng hồng lên thì những giọt mủ đầu tiên đã chảy
trắng hòa trong chén. Những giọt mủ tinh khiết của đầu ngày. Trong rừng
tồn tại một thứ ánh sáng mơ hồ. Không khí đẫm hơi sương và mùi lá mục.
Để khi chiều đến, mặt trời chếch hẳn về tây, những tia nắng quái chiều
hôm hắt xuống, những người thợ cao su mới ra khỏi rừng.
Cách đây chừng bốn
mươi năm khi thực dân Pháp mở rộng phi trường Biên Hòa, đuổi dân đi có
một gia đình nông dân ở Bình Ý (Biên Hòa) dạt lên Hàng Gòn. Đất rẫy, đất
rừng không có. Ngó đi đâu cũng thấy trập trùng rừng cao su cùng cánh cửa
của Sở Mộ phu mở ra hau háu như miệng con cá mập sẵn sàng chờ đớp những
mạng người. Giọt mồ hồi và cả những giọt máu ở xứ rừng này rẻ mạt hơn
đất cát. Những kiếp người quằn quại rên xiết dưới vòm lá rừng tù ngục và
định mệnh. Nhưng còn biết cách nào hơn để duy trì sự sống. Gia đình đăng
ký vào làm phu cao su như ký sẵn vào một giao kèo sống chết vĩnh viễn
dưới gốc cây nhựa trắng ấy. Mười bảy tuổi thay cho tấm khăn màu duyên
dáng là những tấm mủ lá nặng trĩu, bốc mùi khó chịu hàng ngày đè nặng
lên trên mái đầu tóc xanh óng ả. Hai mươi tuổi cầm dao nhận phần cây cạo.
Những năm tháng tuổi hoa niên của cô Ngời bắt đầu như thế.
Cũng vào những năm
ấy có một người con trai con một gia đình nông dân dưới miệt Gò Công
theo bè bạn rủ rê lên Sài Gòn chơi, thuận tàu về Long Khánh. Sở Mộ phu
thông đồng với sở Cẩm tịch thu hết giấy tờ tiền bạc của các anh, bắt các
anh phải đăng ký một hạn công có tiền về. Nhưng hạn công-tra hết mà tiền
về vẫn không có. Nghị – tên người con trai Gò Công ấy – gặp cô gái Biên
Hòa hiền hậu ham làm. Đất cao su đã giữ anh ở lại như một cái án lưu đày
và một mối tiền duyên phải trả.
Quá nửa cuộc đời lầm
lụi giữa hàng rào cây rừng, con mắt nhìn không quá vạch đường lô. Thế
giới ở đây chật hẹp trong phần cây nhận cạo trong sắc đất, sắc lá hai
mùa nắng mưa và chén cơm manh áo giành giật hàng ngày. Những ngày đình
chiến cờ đỏ sao vàng qua vèo như một giấc mơ. Chiến tranh bom đạn cũng
không quên xứ rừng Hàng Gòn này. Những năm tháng ấy, đôi bàn tay bà Ngời
đã đạt tới mức điêu luyện nhất của nghề cạo mủ. Nhưng cạo giỏi để làm gì.
Nhiều hay ít đều vào túi chủ. Nhiều khi thấy dòng mủ trắng chảy vội vàng
trong chén lại thấy xót đến đứt ruột. Thấp thoáng bóng những cán bộ giải
phóng đi về. Một ngày nào đó rừng cây kia sẽ là của mình, chén mủ kia sẽ
là của mình. Chén cơm tấm áo của mình nhận được trong trân trọng... “Tôi
năm nay đã năm mươi tư, năm mươi lăm tuổi, gần bằng cây cao su cao tuổi
nhất ở nông trường này rồi. Sẽ có một lúc nào đó tôi sẽ nằm xuống như
một cây cao su đã kiệt mủ, nhưng ngày nào còn làm việc tôi còn làm đúng
với bàn tay với cái ý nghĩ con người của mình. Các cháu trong nhà tôi
cũng khuyên như vậy. Tôi biết những giọt mủ này là quý lắm. Nước mình
còn nghèo lắm. Nhưng các cháu bây giờ đã khá hơn đời tôi, đời ông ấy
nhiều”. Lời phát biểu trong một hội nghị thi đua năm vừa rồi của bà Ngời
làm những người trong nhà phải ngạc nhiên. Trước khi bà đi, cả nhà ai
cũng lo không biết bà sẽ nói sao khi được giới thiệu phát biểu. Anh con
trai đã phải viết sẵn một bản đưa bà học thuộc lòng nhưng bà gạt đi.
“Khỏi lo, tao nghĩ sao tao nói vậy. Tụi bây khỏi lo”. Lời phát biểu ấy
là niềm ấp ủ suốt một đời làm lụng của bà.
Chiều hôm qua, tôi
quá giang chiếc xe chở gạo của nông trường Hòa Bình đến Hàng Gòn và nghỉ
lại nhà ông bà. Gọi là nhà cho sang thực ra là một gian dọc của dãy nhà
dài trước kia là nơi ở của bọn cai xu nay nông trường phân cho từng hộ
công nhân. Gần chín giờ tối mới có mưa lớn. Bà Ngời cứ đứng nhìn ra trời
mưa dáng bồn chồn sốt ruột. Những hạt mưa không to rơi với tốc độ vừa
phải. Tiếng mưa đều đều báo hiệu một kết thúc nhanh chóng. Từng tia chớp
loằng ngoằn rạch vào không gian những đường chéo cẩu thả. Tiếng sấm đùng
đục bực bội.
– Cầu cho mưa chóng
ngừng. Nếu quá nửa đêm thì mai lại phải chờ cả buổi sáng mới khô cây –
Bà Ngời lẩm bẩm.
– Được cô Sáu cho
nghỉ ít ngày để chuẩn bị đi dự hội nghị ở Bắc mà má vẫn đi làm. Ngày nào
không cầm đến con dao là tay chân bả cứ bần thần thế nào ấy. Khổ thế đó
– cô Hai – con gái đầu lòng của bà Ngời nói với tôi như trách yêu mẹ.
Bà Ngời nói:
– Tôi nghĩ nghỉ nó
cũng phí đi. Họp hành nhiều mất đi một lượng mủ không có người cạo tiếc
lắm. Còn sức, tôi còn làm được. Bao giờ bệnh, mệt, không thể cố gắng
được tôi sẽ xin nông trường cho nghỉ. Bữa hổm trên công ty có gửi thuốc
đến cho tôi bồi dưỡng, tôi cũng không nhận. Lúc nào cần xin luôn một thể.
Hồi còn cạo ở phần
cây nhóm 2, nhóm cây sung sức cho nhiều mủ nhất, mỗi buổi tối sau giờ ăn
cơm các cô, các cậu con trai, con gái trong nhà đều được bà hỏi một câu:
“Người cạo mủ nhiều nhất trong ngày hôm nay là bao nhiêu? Có bữa nghe
xong thấy bà cứ bần thần thế nào ấy. Hỏi ra mới biết bà nghĩ: Cũng cùng
một nhóm cây như thế tại sao mình cạo được lượng mủ ít hơn người khác?
Ý nghĩ trong sáng và
cảm động biết bao nhiêu.
Nghe tin tôi đến,
ông Nghị cũng lội bộ từ rẫy trở về. Mưa nắng phong trần của nửa thế kỷ
sống ở đất miền Đông đã làm mái đầu ông bạc trắng. Nhà có mấy sào đất
rẫy cách nhà chừng hai cây số nông trường cấp trên phần đất không trồng
được cao su, ông bà cùng mấy cô cậu con trai con gái tranh thủ đốt cây,
đào hố, đào giếng trồng cà phê mới được thu hoạch hai năm nay. Ngày
thường ông ở luôn trong rẫy cho tiện phần chăm sóc. Buổi sáng từ đó ra
lô luôn. Khi có việc cần mới về nhà. Ông hiện là đội trưởng một đội khai
thác tiên tiến của nông trường.
Ông tâm sự:
– Bả có nhiều cái
thật lạ. Người không hiểu thì cho là sính thành tích thế này thế nọ.
Nhưng sống gần nhau mấy chục năm trời tôi biết. Đấy là bản tính. Đám
cưới năm đứa con, lần nào bả cũng đi làm sớm cùng mọi người cạo hết phần
cây được giao nhờ trút mủ rồi mới tất tả trở về cùng tôi lo liệu. Lần
đầu, mấy đứa nó cự nự quá, bả phải giải thích: có hai tụi bây lo là được
rồi, tao thêm tay thêm chân thôi. Tranh thủ như thế tuy có mệt mình
nhưng nông trường không hụt đi một số lượng mủ trong sản lượng. Đang
giữa mùa cây cho mủ nhiều bỏ ngày nào tiếc đứt ruột ngày đó.
Chợt ông mỉm cười
nhớ tới một kỷ niệm vui vui: đi tham quan ở Tiệp Khắc trong đoàn những
cán bộ, công nhân là chiến sĩ thi đua nhiều năm liền về, bà mua cho ông
bốn mét vải đủ may một bộ quần áo, mấy món quà nhỏ cho mấy cháu và một
ít đồ ăn, hoa quả.
– Má cứ làm như nhà
hết đồ ăn rồi sao. Tha chi cho nặng, người ta thì... Cô con gái phụng
phịu.
– Mồ tổ bay – Bà
cụng nhẹ vào đầu cô gái – Đi sang đó là để học hỏi kinh nghiệm, học hỏi
quản lý kỹ thuật của người ta đặng về nước làm cho tốt hơn chứ phải sang
làm giàu đâu. Rồi bà kể chuyện một ông cùng đoàn làm cho cả nhà không
nín được cười. Chẳng biết kiếm đâu được nhiều tiền thế mà vị này mua cơ
man nào là đồ. Cái va li nặng lặc lè, ông phải lê từng bước khó nhọc.
Quá trọng lượng quy định rồi mà còn tấy chục bó căm xe đạp, ông luýnh
quýnh đi gửi hết người này, người khác không ai chịu nhận. “Ông mua thì
cố mang về mà xỉa răng. Chúng tôi không làm thuê kiểu đó”. Một bà trong
đoàn nói độp vô mặt làm vị này ngượng quá liệng đại mấy bó căm lủi nhanh
lên phía trước.
Anh cán bộ theo dõi
thi đua của nông trường cung cấp cho tôi hai chi tiết thú vị: gia đình
bà Ngời có mười ba người làm công nhân cả thảy, trong đó bà Ngời là
Chiến sĩ thi đua cả 9 năm liền và được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh
hùng lao động, ông Nghị Chiến sĩ thi đua 7 năm; các cô con gái: cô Vốn
Chiến sĩ thi đua năm 1984, 5 năm lao động tiên tiến và đã được kết nạp
Đảng. Các cô cậu còn lại đều đạt danh hiệu lao động tiên tiến từ 3 năm
trở lên. Cô Lan em mới vô làm được một năm cũng đạt danh hiệu lao động
tiên tiến cả năm.
Trong 10 năm, bà
Ngời cạo được hai mươi tám ngàn ba trăm ký mủ, vượt sản lượng giao gần
sáu ngàn ký. Mười năm không nghỉ một ngày nào trong số ngày công lao
động nông trường quy định.
Hai chi tiết này
thực ra cũng chỉ là một. Cái này là hệ quả của cái kia. Những giọt mủ tí
tách, tí tách âm thầm chảy dưới vòm cây góp lại để thành một con số to
lớn ấy. Những phẩm chất được di truyền, được giáo dục bằng chính những
phẩm cách cao đẹp trong sáng đủ thời gian để ra hoa kết quả.
Cạo phần cây tơ,
ngoài đòi hỏi tay nghề kỹ thuật cao còn đòi hỏi sự hy sinh về quyền lợi
nữa. Đành rằng định mức thấp hơn ở các nhóm cây khác nhưng lượng mủ ở
mỗi cây cạo “đờ mi” quá ít, đạt được định mức còn là điều chật vật nói
chi đến tăng năng suất để có phần tiền thưởng. Tiền lương ở phần cây
nhóm ba bao giờ cũng thấp nhất, có tháng chỉ bằng một nửa, thậm chí bằng
một phần ba của cây nhóm hai đang kỳ sung sức. Nếu ai cũng giành cạo
phần cây nhóm hai thì lấy đâu ra người cạo mở đầu. Phải nhìn vào cái lớn
lao hơn. Bà Ngời và những người ở đây biết rằng khi phần cây nhóm ba
bước vào thời kỳ sung sức tức là khoảng mười lăm hai mươi năm nữa thì họ
chắc chắn không còn cầm dao cạo nữa, có khi không còn có mặt trên cuộc
đời này nữa nhưng con cháu họ sẽ lại đứng vào vị trí ấy như những cánh
rừng kia đời đời tiếp nối.
Sáng nay anh Tư đội
trưởng đến phần cây của bà Ngời từ rất sớm. Đang vét mủ bèo trong chén
ngẩng lên đã thấy anh đứng trước mặt, dáng điệu như muốn nói một điều gì.
– Có việc chi đó anh
Tư? – Bà ngừng tay hỏi.
– Muốn nhờ thím một
điều, song thấy thế nào ấy. – Anh Tư ngập ngừng.
– Phần cây con Ba
không có người cạo, đúng không? Để đó cho tôi – bà Ngời đón ngay.
– Chị Ba bệnh đột
xuất, sáng sớm con nhỏ mới đến báo tôi không kịp điều người nữa cây nghỉ
như vậy phí lắm trong khi nông trường chưa hoàn thành sản lượng mủ trong
tháng. Có thuận lợi là ở gần phần cây của thím, tôi tính cạo một nửa,
nhờ thím một nửa. Song nghĩ thím đã được giám đốc cho nghỉ mà vẫn đi làm
đã khó nghĩ lắm rồi. Đằng này...
– Khỏi. Phần đó cứ
để tôi. Chút xíu là xong liền mà. – Bà Ngời cười.
Anh Tư đứng bần thần
một chút rồi quay đi. Bà Ngời đã bước nhanh lại chỗ cây khác không kịp
nghe tiếng chào. Không sao. Bữa nay sẽ về trễ không ra rẫy phụ với ổng
được, nhưng chắc ổng cũng đoán biết. Ai mà chẳng có một lần đau bệnh.
K...r...ó...c!
K...ó...c
Cả cánh rừng bạt
ngàn Hàng Gòn, Cẩm Mỹ, Xà Bang mùa này cùng vang lên tiếng chim hòa tấu.
Cùng lúc hàng ngàn đường dao thầm lặng rạch vào thân cây chắt ra từng
giọt mủ bạc, mủ vàng cho đất nước. Đường dao của bà Ngời, ông Nghị, của
cô Vốn, cô Lời, Lan chị, Lan em, của hàng trăm những người thợ, những
cuộc đời thầm lặng khuất trong màu lá cây rừng.
Đ.C.V