Hà Bình Nhưỡng
Chiếc xe Pho màu xanh cánh trả êm ả lượn một vòng quanh dinh Độc Lập.
Giữa
dòng suối xe và người, nét mặt người lái xe mỗi lúc một tươi hơn trước
những nụ cười và những bàn tay vẫy vẫy. Chắc là đồng bào dã nhìn thấy
phù hiệu cánh chim trên ve áo của chúng tôi. Hoặc như anh nói: "Vì đồng
bào thấy chúng ta ngồi trên xe" chiến lợi phẩm "Màu cánh trả, màu sơn
dành riêng cho các loại xe không quân ngụy trước đây". Giữa những bàn
tay vẫy ấy có cả tiếng reo:
- A!
Không quân giải phóng!
- Hoan
hô không quân giải phóng!
Lúc ấy,
đôi mắt anh lại càng lấp lánh. Bữa nay trong bộ quân phục giải phóng
bằng loại vải mịn mỏng còn mới tinh trông anh càng khỏe khoắn hơn. Tuy
vậy, qua diện mạo bên ngoài, người ta vẫn thấy ở anh nhiều nét mang dáng
dấp của một thanh niên sinh viên Sài Gòn.
Anh có
nét mặt thanh tú, nụ cười trẻ trung, đôi mắt trong sáng và giọng nói từ
tốn, nhỏ nhẹ rất dễ thương. Chính anh cũng vừa lái cho xe đi qua trường
Đại học Khoa học, nơi cách bảy năm anh đã là sinh viên năm thứ hai.
Anh "sinh
viên", người "lái xe ấy là Nguyễn Thành Trung - người phi công đã ném
bom xuống dinh Độc Lập.
Mấy hôm
đầu tháng 5/1975 này tôi đã được giao nhiệm vụ thâm nhập để viết về
Trung. Chỉ có hai anh em trên chiếc xe Pho, chúng tôi đã cùng đi với
nhau trên nhiều đoạn đường dài ở vùng đồng bằng sông Cửu Long, cùng
chung ghé thăm Bến Tre, Mỹ Tho... thăm má và nội ngoại gia đình anh,
cùng các "cơ sở", địa danh đã ghi dấu ấn trong đời anh.
Trung
nói ít quá. Nhưng tới giờ đây tôi đã biết được họ tên chính và nhiều
điều về anh rồi. Tôi đã
được
gặp vợ anh, nhất là được gặp chú Nguyễn Hữu Chí tức Tư Chí - một cán bộ
chỉ đạo của cơ quan binh vận của Miền đã dìu dắt Trung hoạt động cách
mạng ngay từ khi Trung còn chập chững những bước đi ban đầu. Hiện tại
trong những ngày đầu Sài Gòn mới được giải phóng, chú Tư đang là Thành
ủy viên, Bí thư Quận ủy Tân Bình.
NƯỚC
MẮT TRONG "PHỦ ĐẦU RỒNG"
Sáng
nay, Trung vừa về lại và đưa tôi tấm bản đồ trận đánh. Nơi hai trái bom
Trung đánh xuống đó, anh vẽ thành hai vòng tròn nhỏ rất đúng với vị trí
địa hình. Lúc ấy, Trung cứ xuýt xoa: "Giá hai trái bom ấy trúng Nguyễn
Văn Thiệu cả thì hay biết mấy.".
Giờ đây,
khi đang đi bên những hố bom ấy, tôi lại càng nhớ tới buổi gặp chú Tư.
Bao chuyện lý thú. Có chuyện tưởng như thần thoại về sự tài tình của
cách mạng. Chú biết khá nhiều điều bí mật ở "Phủ đầu rồng". Thứ nhất là
chú Tư tả nỗi khiếp sợ kinh hoàng của Nguyễn Văn Thiệu khi bị Trung
giáng bom xuống dinh hắn sớm ngày mồng 8 tháng 4.
Tối hôm
ấy từ Phan Rang, Phan Thiết đại quân ta đang tiến vào, toàn bộ miền
Trung với cả một vùng đất đai rộng lớn đã được giải phóng.
Thiệu
hoang mang, nao núng lắm. Nhưng hắn vẫn tin còn có Sài Gòn và cả một
vùng đồng bằng sông Cửu Long giàu có, còn tới gần một triệu quân và nhất
là vẫn còn tới gần năm sư đoàn không quân - loại con cưng thân cận nhất
của hắn. Vì thế tối tốI Thiệu vẫn vềbiệt thự riêng ở gẩn Bộ Tổng tham
mưu. Tuy nhiên, mỗi sáng tới dinh "Độc Lập", hắn lại đi theo một lốI
riêng không theo một qui luật nào.
Bữa ấy
gần 8 giờ, Thiệu mới tới, vừa tới dinh qua lối cổng bên. Hắn không đi
lên phòng ngủ lầu ba như thường lệ . Nơi đó ngoài mụ Sáu, vợ hắn, chỉ có
một hạ sĩ, người nhà của mụ được lui tới hầu hạ. Hắn vào ngay bàn giấy,
Vũ Quang Chiêm chánh võ phòng đã có mặt từ lâu đợi Thiệu. Thấy Chiêm mặt
mày ủ rũ, tay cầm một tập công văn, giấy tờ, Thiệu đã nghĩ ngay tới
những chuyện chắng lành như đã diễn ra gần một tháng nay. Đấy là những
bản báo cáo từ bên Bộ Tổng tham mưu về một tỉnh hoặc những quận lí, chi
khu mớI bị thất thủ. Hoặc đấy là sự trả lời mới nhất về khoản viện trợ
khẩn cấp quá ít ỏi mà bên Tòa đại sứ Mỹ vừa báo sang.
Thiệu
ra vẻ thản nhiên hỏi Chiêm:
- Có
chuyện chi mà coi bộ không vui vậy, ông Đại tá?
- Thưa
Tổng thống không ạ! - Chiêm vội vàng trấn tĩnh rồi nói tiếp về tin chiến
sự mới ở Phan Rang, Phan Thiết, về hai mũi tiến quân lớn nữa của Cộng
quân ở phía Đông Sài Gòn.
- Còn
gì nữa? - Thiệu hỏi .
- Dạ
còn bản ghi lại lời mấy ông Đại tá thất thủ ở Đà Nẵng kêu gọi sĩ quan
binh lính chúng ta, xin trình
Tổng thống tường.
- Lũ
chó má. - Thiệu ném tập giấy xuống bàn.
Hai má
Thiệu rung rung rồi phun ra thành lời
- Chúng
ta đã phí cơm nuôi những tên sĩ quan hèn hạ ấy.Thật ]à họa vô đơn chí!
Đã mất thêm mấy tỉnh nừa lại còn. . .
Thật
vậy, Chiêm chỉ còn biết đứng nghiêm, cứng người.
Cơn
thịnh nộ vừa nguôi nguôi thì bỗng nhiên có tiếng máy bay phản lực gầm
rít trên đầu. Bầu trời như bị xé ra. Thiệu vừa mới kịp chột dạ thì hai
tiếng nổ như sét đánh giáng xuống giữa tòa nhà. Cả tòa nhà rung lên.
Khói bụi mù mịt. Những tấm cửa kính bị giật vỡ tung ra.
Mặt
Thiệu xanh xám rồi vàng bệch ra. Chân hắn tự nhiên bị xiêu vẹo, miệng
lắp bắp nói không ra lời:
- "Phản
động! Đảo chính!". Và hắn lúng túng như gà mắc tóc, không biết chui vào
đâu. Xung quanh Thiệu, tất cả nhốn nháo. Pháo phòng không trên nóc và
quanh dinh "Độc Lập" bấy giờ mới lập cập nổ được mấy tràng. Giữa lúc
đang bàng hoàng cực độ, tiếng gầm rít ghê sợ của chiếc phóng pháo, lại
tời. Và rồi, một tiếng nổ rất kinh khủng. Toà nhà như rung lên bần bật.
Rung gấp nhiều lần hơn hai trái bom ban nãy. Mắt Thiệu hoa lên. Thiệu sợ
cả tên sĩ quan cận vệ vào cứu hắn. Nhưng bấy giờ hắn chỉ còn biết để cái
xác nặng nề theo tay viên trung tá. ..
Đấy là
lúc hai trái bom đợt sau của Nguyễn Thành Trung đã ném trúng tòa nhà
Thiệu làm việc. Chỉ có một trái nổ. Nó xuyên qua hai tầng, nổ ở tầng hai.
Đã náo
động, cả thành phố Sài Gòn lúc này càng náo động hơn trướclcột khói đen
cuồn cuộn bốc lên cao giữa dinh lũy cúa Thiệu. Xe cứu hỏa, xe cảnh sát,
xe quân cảnh rú còi phóng như điên loạn.
Trong
lúc ấy, Thiệu thật tiều tụy. Bộ đồ trắng hắn mặc lọ lem. Hết tiếng máy
bay lâu rồi, Thiệu vẫn còn nguyên trong xó hầm.
Cao Văn
Viên, Đại tướng Tổng tham mưu trưởng quân đội ngụy hốt hoảng phóng xe
tới. Nhưng Viên chờ đợi rất lâu. Thiệu vẫn chưa dám lên phòng khách tổng
thống.
Viên
gọi điện rồi đưa thư xuống. Thư, điện, chờ đợi đều uổng.Thiệu không trả
lời. Lòng Thiệu rối bờI chẳng còn biết tin ai. Hình ảnh Ngô Đình Diệm bị
giết ngày 1/11/1963, sau đó là một cuộc đảo chính hiện ra rất rùng rợn
trươc mặt Thiệu.. . Mãi hơn hai giờ sau, từ lúc dứt tiếng bom và nhưng
lời lẽ rất thống thiết của Viên chuyền xuống. Thiệu mới lò dò bước lên.
Đi bên Thiệu là hai sĩ quan cận vệ , tay đặt sẵn vào có súng. Vừa thấy
Viên, nước mắt Thiệu đã rơi lã chã :
- Ông
Viên? Tôi đối với quân đội các ông có đến nỗi nào mà các ông định giết
hại tôi?
- Thưa
Tổng thống! Tổng thống hiểu cho đó chỉ là hành động riêng lẻ. Còn chúng
tôi, quân đội của Tổng thống vẫn mực trung thành với ngài. -Viên nói
xong cả hai cùng lau nước mắt.
Bấy giờ
Thiệu mới hoàn hồn. Hắn ngước nhìn lên. Lá cờ vàng "Tổng thống" vẽ diều
hâu chân quắp kiếm với sáu chữ đề "Danh dự, trách nhiệm, tổ quốc" lúc
này bị sức chấn động mạnh đã bật lên rũ xuống quá nửa.
Rồi
chẳng kịp ăn trưa, hắn vội vã ra trấn an dư luận. Đấy là lúc bà con ta
thấy Thiệu xuất hiện trước màn ảnh tivi với bộ mặt và lời lẽ cố giấu sầu
bi. Nhiều người tưởng Thiệu hết đời bán nước đã mừng hụt, nhưng trông bộ
mặt bi thảm của Thiệu cũng tạm hả lòng, nhất là lúc nghe cái giọng ấp
úng của hắn:
"Thư...a,
đồng bào. Hôm nay ở lãnh thổ Việt Nam cộng hòa chúng ta đã xảy ra một
chuyện không hay và đáng tiếc. Một hoa tiêu với hành động riêng lẻ cá
nhân đã ném bom xuống dinh "Độc Lập" định giết hạI tôi Nhưng ơn bề trên,
tôi và gia đình tôi vẫn bình an. Vậy tôi xin...".
Sau
Thiệu lại đến Cao Văn Viên. Viên ra bộ chững chạc hơn trong bộ quân phục
màu xám, có bốn ngôi sao ve áo. Như trên sân khấu, người ra trò sau
thường đỡ ngượng ngùng hơn kẻ ra trước, và cũng để gỡ lại cái vẻ mặt còn
quá hết hoảng lúc trước của Thiệu, Viên "thong thả" rút "bài nói" trong
túi ngực ra. Nhưng trước màn tivi, Viền chỉ đặt "bài" cho ra oai. Y
chẳng đọc mà lại lải nhải nhắc lại những ý như Thiệu đã nói. Có điều
khác hơn, sau khi thanh minh cho quân lực Việt Nam cộng hòa, y lên mặt,
răn đe những kẻ nào có hành động chống đối lại Tổng thống. Viên muốn
công khai trước dư luận về tấm lòng của hắn với Thiệu.
Bà con
miền Nam tưởng tbấy mặt hai tên đầu sỏ ngụy quyền, ngụy quân hoảng hốt
sau tiếng bom của Nguyễn Thành Trung trên màn tivi thế cũng đủ. Không dè
sau Viên, tướng Trần Văn Minh, tư lệnh không quân lại xuất đầu lộ diện.
Bộ mặt lưỡi cày với hàng ria con kiến của hắn lúc này càng đầy vẻ hài
hước như không giấu nổi sự hoang mang cực độ không phải vì bị chết hụt
như Thiệu mà vì sợ cái chức tư lệnh không quân của mình rồi sẽ ra sao?
Lo cho số phận mình, hắn đã phải trổ hết tài ba hoa để điều trần trước
dư luận về lòng trung thành của không quân đối với Tổng thống. . .
Một
ngày sau khi bọn Thiệu thi đua làm cho hãng tivi Sài Gòn thêm đắt khách,
chúng liền họp HộI đồng an ninh quốc gia cũng vì tiếng bom của Nguyễn
Thành Trung. Bởi thế tướng Minh không có chân trong hội đồng cũng được "mời"
về dự. Tờ báo "Trắng đen" ở Sài Gòn đăng tấm ảnh bọn chúng họp đã gạch
một gạch đậm dưới gáy tướng Minh. Trước lúc chúng họp bàn chuyện "an
ninh quốc gia" đó , Thiệu đã lệnh cho Cao Văn Viên điều một đơn vị công
binh tinh nhuệ về dinh "Độc Lập” cấp tốc hòng lấp lại những nơi vừa bị
bom phá hủy và cũng là để hàn lấp dư luận. Hắn cấm ngặt các nhà báo
không ai được tới.
Cùng
trong ngày, Trần Văn Minh được "đặc ân" mời về dinh "Độc Lập" họp Hội
đồng an ninh quốc gia. Hắn đã phải vội vã xuống sư đoàn ba không quân
Biên Hòa trấn tĩnh tinh thần binh sĩ.
Ở đây
chuẩn tướng Huỳnh Bá Tính, tư lệnh sư đoàn vừa bị triệu về Tổng tham mưu
và cơ quan an ninh quốc gia thẩm vấn. Còn đại tá Nguyễn Văn Lê, tham mưu
phó hành quân và Võ Văn Sĩ không đoàn trưởng không đoàn 540 (đơn vị
Nguyễn Thành Trung) cũng đã được "mời" lên "trình diện" tại Bộ Tư lệnh
không quân. Trong khi ấy phi tuần trưởng Ngô Hòa và hoa tiêu Nguyễn Văn
Lượm đã được Minh cho đi “nghỉ” ở "nhà đá".
Mọi lần
đến Biên Hòa. Minh thường dừng lại ở nơi hai chiếc máy bay Moran và T.28
để "triển lãm truyền thống" ở trước cửa nhà Bộ tư lệnh sư đoàn 3. Đấy là
"biểu tượng" sự kế thừa của không quân ngụy đã từng là lũ đánh thuê cho
đế quốc Pháp lại sang đế quốc Mỹ, mà chính Minh đã xuất thân từ một tên
lái máy bay trinh sát chỉ điểm cho Pháp từ xưa. Tên tay sai mẫn cán của
hai chủ Pháp, Mỹ ấy tới đây thường ngắm nghía hoặc chỉ vào những chiếc
máy bay đó mà khoa trương chiến tích với bọn đàn em.
Lúc này
vừa được cơ quan an ninh quốc gia thẩm vấn. Minh đã quên hẳn chuyện đó.
Hắn không lên phòng khách ở ngôi nhà hai tầng của sư đoàn 3 mà xuống câu
lạc bộ Trần Thế Vinh ở phía cổng hai. Hơn 600 tên sĩ quan, kể cả lũ hoa
tiêu của sư đoàn 3 đã có mặt chỗ y tới. Huỳnh Bá Tính và mấy viên phó tư
lệnh sư đoàn 3 - một sư đoàn thường vỗ ngưc là “con cưng” của không quân
vì được trao loại F.5E vẫn ngồi trên hàng ghế đầu như mọi khi. Nhưng lần
này bọn Tính mặt mày đều tiu nghỉu.
Trần
Văn Minh cũng không tươi tỉnh gì hơn nhưng nhìn những bộ mặt bi thảm ấy,
hắn cũng gắng lên gân: ".. . Đây chỉ là hành động riêng lẻ , cá nhân.
Việc hoa tiêu Trung ném bom dinh Tổng thống không thể làm mất danh dự và
ảnh hưởng gì xấu đến không quân ta. Các chiến hữu đừng vì thế mà lo ngại.
. ..” Y nói thế, nhưng chính lúc ấy bọn an ninh đang dùng "kính hiển vi
để rà kỹ lại lý lịch 3.000 hoa tiêu theo lệnh của y. Và song song đó là
một loạt quy định mới được ban hành như từ nay mỗi chuyến bay đều phải
được lệnh của Tổng thống; một hoa tiêu trước khi lên máy bay đều phải có
và xuất trình phiếu máy bay...
Nói tới
đây, chú Tư chuyển sang kề lại với tôi quá trình chỉ đạo những hoạt động
của Trung và khen Trung đã giữ được tinh thần cách mạng trong nhiều tình
huống gay go. Trung còn nhiều lúc khá nhanh nhạy lấy được những tin tức
quan trọng cung cấp cho cách mạng.
Khi nóí
tới thời cơ và phút giây hành động của Trung mà chính chú cùng với các
đồng chí lãnh đạo khác trong cơ quan binh vận đã theo sát từng ngày,
từng giờ, chú cười vui hỏi tôi:
- Đồng
chí có hiểu rõ về Trung chứ?
- Dạ,
qua chú càng biết nhiều hơn.
Chú Tư
cười:
-
Thằng nhỏ đó đâu phảI họ Nguyễn…
NGUYỄN
THÀNH TRUNG LÀ AI?
Đúng
như chú Tư nói: Trung họ Đinh, Đinh Khắc Chung - cái tên báo hiệu cho
một sự mở đầu. Mở đầu từ ngày mồng 2 tháng 3 năm 1963.
Khi ấy
Trung đang cùng. anh ruột là Đinh Khắc Nhàn trọ học ở bên Mỹ Tho. Hai
anh em được ba má cho lánh sang nhà bà cô bên đó học ở trường phổ thông
cấp III Nguyễn Đình Chiểu. ,
Từ Mỹ
Tho về nhà Trung, xã An Khánh huyện Châu Thành, Bến Tre, chừng 5
ki-lô-mét, nhưng phảI qua vựng, một trong những đoạn rộng nhất của sông
Cửu Long. Bình thường sóng yên, gió lặng đi bắc (phà) qua vựng cũng phải
mất 30 phút. Chiều chiều, những lúc nhớ nhà, hai anh em Trung vẫn dẫn
nhau tha thẩn ra bến bắc bên này nhìn sang bến Rạch Miễu bên kia. Phóng
tầm mắt qua Đảo Dừa, theo màu xanh của rừng dừa bát ngát ở tận xa xa,
phía đó là xã Trung. Nơi ấy cô Ba Dịnh đã quá quen thuộc và là nơi diễn
ra cuộc Đồng Khởi năm 1960. Nhà ba má của Trung ở đó, cạnh bờ sông. Cùng
những rặng dừa là những lùm cây xoài, mận phủ lên mấy gian nhà nhỏ. ở đó
bây giờ chỉ còn có má và Út Xinh. Anh Hai Cần đã đi tập kết, anh Ba Trí
đi thoát li. Anh và anh Tư Nhàn đi lánh. Còn ba thì năm thì mười họa mới
về nhà một lần, về trong đêm. Từ khi biết nhận mặt ba đến bây giờ đã 16
tuổi. Trung mới được gặp mặt ba có 3 lần ban ngày. Lần gần đây nhất là
sau ngày Đồng Khởi năm 1960. Lần ấy Trung càng thấy ba má và các cô chú
nói đúng. Trung rất giống ba, giống ba từ vầng trán, khuôn mặt, nụ cười,
đôi mắt. Ba dắt Trung và út Xinh đi thăm hết từng gốc cây trong vườn. Ba
thương má ở nhà một mình nuôi con, lại còn phải tiếp tế cho ba. V thế
đêm nào về nhà ba cũng xoay trần ra hì hục làm vườn, vun gốc xoài, tỉa
cành mận. Cũng lần đầu tiên được nhìn ba dưới ánh nắng chan hòa và gió
mát từ sông Cửu Long làm mái tóc ba lất phất bay ấy, Trung muốn ba cứ
luôn ở bên anh em Trung mãi thế này. Ba bồng út Xinh lên cười nói với má:
"Má Xinh gắng nữa lên hè . Chúng ta sẽ cố cho bé Trung vàút Xinh này
được học hành đến nơi đến chốn, lớn lên chắc chúng sẽ hết khổ và làm
được nhiều việc cho cách mạng. Các con ta không biệt tăm suốt tháng như
ba nó, mà sẽ sống đàng hoàng tự do"...
Buổi
sáng cuối cùng được gặp ba ban ngày hôm ấy ba đã để lại trong trí nhớ
của Trung những hình ảnh đẹp nhất
Sáng
nay đột nhiên Trung nhớ ba vô cung. Được nghỉ học Trung rủ anh Nhàn ra
bến bắc. Từ màu xanh của rừng dừa phía bên kia, hai anh em Trung đều
bỗng sững người. Những làn khói đen đang cuồn cuộn bốc lên cao. Giặc lại
đốt nhà ở xã An Khánh của Trung rồI chuyện đó lâu nay đã như cơm bữa đối
với xã anh. Nhưng lần này đã linh tính báo cho anh em Trung thấy mình
đang có điều gì bất hạnh lớn lắm. Trung nghĩ ngay đến đám khói đen kia
chính là nhà mình. Và tự nhiên Trung lo sợ, nghĩ đến ba. Lâu nay ba
không về. Rất có thể lần này nghe tin Ba Trí bị bệnh nặng đã bí mật đưa
từ khu du kích về trị bệnh ở nhà thương tư. Ba sẽ về thăm chăng?
Nghĩ
tới đó, chẳng còn gì sợ nữa, hai anh em Trung chạy luôn xuống bắc qua
sông. Đứng dưới bắc nhìn ngọn lửa ngày một gần, lòng Trung càng nóng hơn
lửa cháy. Tới Rạch Miễu, hai anh em Trung chạy như bay sang ngay bến đò
ngang để về An Khánh. Nhưng mấy cô trong làng đã chạy tới ngăn anh em
Trung lại:
Các
cháu quay lại ngay. Thằng ách Thao dẫn quân về "bố' nhà. Chúng đã bắn
chết ba các cháu, đốt nhà và bắt cả má và út Xinh đi rồi. Hiện giờ chúng
đang đi lùng hai cháu.
Như sét
đánh bên tai, hai anh em Trung đứng lặng người. Rồi bỗng nhiên cả hai
cùng xô mọi ngườI chạy xuống đò. Mấy cô bác thương hai đứa nhỏ nhưng
cũng phải nộ nạt dắt tay hai anh em xuống bắc bắt quay trở về Mỹ Tho.
Đêm đó
bầu trời như đầy mây u ám. Hai anh em Trung không về nhà trọ mà đi lang
thang suốt đêm. Ba ngày sau, bà con huyện Châu Thành mới tìm được xác
cha Trung, đồng chí Đinh Văn Dậu người phó bí thư nhưng đang quyền bí
thư huyện ủy, rất tận tụy của mình, trên dòng Cửu Long mênh mông. Khi
anh em Trung được cơ sở bố trí cho về nhà, cha anh đã được bà con lo cho
yên nghỉ ở ngay mảnh đất vườn nhà . TớI lúc này hai anh em Trung mới
tường tận về cái phút trước lúc hy sinh của ba mình.
Từ sau
ngày Đồng Khởi đến nay phong trào nổI dậy của Bến Tre tuy bị Mỹ - Thiệu
ra sức khủng bố, nhưng cơ sở thuộc huyện Châu Thành vẫn giữ vững. Lò"
than hồng được che phủ lớp tro bên ngoài. Càng được tôi luyện trong đấu
tranh, nhân dân huyện Châu Thành càng vững vàng trong giông bão. Bằng 3
mũi giáp công các đảng viên huyện Châu Thành vẫn bám sát dân, chỉ đạo
quần chúng liên tiếp tấn công quân thù. Chúng đưa quân về cào nhà, bắt
dân vào khu trù mật, thực hiện "tát nước bắt cá". Bà con biểu tình đấu
tranh hợp pháp với giặc. Chúng càn quét khủng bố, hàng trăm tên địch bỏ
xác tại đây. Bọn ngụy ở Châu Thành lồng lộn, tức tối. Chúng biết rằng
người chủ yếu chỉ đạo phong trào đó là Tư Dậu. Vì thế từ lâu tên ách
Thao - một tên phản bội cách mạng đã không tiếc công dò la tìm cách giết
hại cha Trung. Nó thuộc đường ngang ngõ tắt trong xã An Khánh như thuộc
lòng bàn tay, mãi tới dịp này Thao mới đánh hơi thấy người phó bí thư
huyện ủy. Ông về họp cán bộ cơ sở xã. Họp xong ông vừa rẽ về nhà để biết
tin đau yếu của con thì chúng ập tới. ách Thao đã cho quân mai phục sẵn
quanh nhà, biết bị lộ ông vừạ kịp rút súng ra thì bọn ách Thao đã xả
liền mấy loạt đạn vào cha Trung ngay trước mặt má và út Xinh. Má không
khóc. Má chồm tới ôm chặt lấy ba, chửi rủa chúng, không cho chúng mang
xác ba đi. Bọn ách Thao xúm vào giằng ra, má lại lăn vào. Nhưng sức má
sao đọ nổi với lũ ác ôn. Chúng trói má lại, kéo xác cha liệng xuống sông,
rồi châm lửa đốt nhà . Khi bà con kéo tới, ngọn lửa đã bừng bừng.
Đấy là
những ngày mà tuổi thiếu niên của Trung và gia đình anh đã ghi một món
nợ máu, một cái tang thương đau nhất đời.
Cũng từ
ấy theo đề nghị thiết tha của Trung được chú Bảy Dự và chú Tư Chí - bạn
cùng hoạt động với ba Trung đồng ý. Anh đã chuyển từ họ Đinh sang họ
Nguyễn với một lý lịch mới.
Hôm đó
Trung đã nằn nì xin chú Bảy mãi để được thoát ly đi giắi phóng, trực
tiếp chiến đấu vớI quân thù. Chú nghiêm trang bảo Trung:
- Cháu
còn nhỏ, chiến đấu làm sao được!
Trung
xịu mặt nhưng rồi lý sự:
- Cháu
nhỏ nhưng thằng ách Thao có từ cháu đâu. Nó chắng đã cho quân đi lùa bắt
anh em cháu sau khi đã bắn ba và bắt má cháu là gì đó chú?
Chú Bảy
phải nín cười:
- Chú
thử cháu tí coi. Nhưng cháu có sợ chết, nhất là có kiên trì và giữ được
bí mật không.
Trung
mừng rỡ:
- Được
chứ chú Bảy. Nếu sợ chết cháu đã không tìm đến chú. Cháu sẽ kiên trì như
ba cháu!
Trung
nói xong, ngước nhìn chăm chăm chú Bảy, mong chú nói ra điều gì đó thỏa
mãn yêu cầu của mình. Nhưng chú Bảy ngồi im. Trong đêm mênh mông, chú
nhìn Trung rồi lại nhìn ra xa xa phía những rặng dừa nước mới trồng bên
bờ sông Cửu. Mãi sau chú mới bảo Trung:
- Ngày
còn ba cháu, các chú và ba cháu đã bàn từng đường đi của từng anh em
cháu. Riêng về cháu, các chú và ba cháu đã có ý định khác hơn so với các
anh cháu. Bởi ba cháu và các chú nghĩ rằng cháu có điều kiện làm được.
Nhưng đấy là việc lâu dài mà yêu cầu cách mạng cần phải có những chiến
sĩ trong lĩnh vực đó. Tới hôm nay các chú đã có thể trao được nhiệm vụ
ấy cho cháu. Đựờng đi của cháu bắt đầu từ hôm nay nhưng nhiệm vụ trước
mắt của cháu bây giờ vẫn là tiếp tục đi học. Nghe chú Bảy nói đến tiếp
tục đi học, Trung giãy nảy:
- Ôi
chao chú Bảy! Cháu đến gặp chú có phải để xin chú tiếp tục đi học đâu!
- Thằng
nhỏ này sốt tính vậy không làm được việc mấy chú trao đâu.
Như
cậu học trò cólỗi. Trung hối hận với câu nói của mình, ngồi lặng yên.
Một lúc sau, chú Bảy mớI giảng giải:
- Không
phải cháu tiếp tục đi học chỉ để có cái bằng tú tài, bằng đại học. Cách
mạng miền Nam ta còn lâu dài. Đời cha chưa hoàn thành nhiệm vụ giải
phóng miền Nam, đời con tiếp tục. Cháu sẽ tiếp tục sự nghiệp bằng việc
đi học. Ở đấy cháu sẽ tôi luyện mình trong phong trào đấu tranh với Mỹ -
Thiệu của thanh niên sinh viên. Cháu phải tập luyện nâng cao thể lực.
Việc cách mạng sẽ giao cho cháu, ngoài tinh thần, ý chí còn cần có sức
khoẻ. Đấy là một sự tập dượt để đi tới nguyện vọng của cháu. Muốn làm
được việc lớn cần phải công phu và có thời gian chuẩn bị. Như hạt thóc
trở thành cây lúa phải trải qua quá trình tự nảy mầm, việc đó là của
cháu. Còn tìm mảnh đất nào gieo xuống, chăm sóc sao cho tốt tươi sai
bông trĩu hạt là của chú, của cách mạng.
Tới lúc
này giọng nói của chú Bảy càng ân cần thủ thỉ, khi chú nói đến cụ thể
hướng đi, mắt Trung càng sáng lên. Dưới bóng cây dương, hai chú cháu như
hai người bạn tri kỷ ngồi mãi hồi lâu. Chú chỉ lên dảI Ngân Hà trên bầu
trời sao, nói với Trung:
-
Thiên nhiên có dải Ngân Hà kia là do hàng ngàn triệu ngôi sao hợp lại.
Nhưng không phải sao nào cũng xuất hiện cho ta thấy. Cách mạng ta cũng
thế. Mỗi người là một ngôi sao...
Chú Bảy
ngừng lại hỏi Trung:
- Cháu
hiểu lời chú nói chứ?
- Dạ,
cháu hiểu!
Thế thì
bắt đầu từ ngày mai cháu không phải là Đinh Khắc Chung nữa. Cháu phải
mang họ mới và tự quen với mình là Nguyễn Thành Trung, con ông. ..
Trung
bồi hồi, cảm động vì sự chăm lo tin cậy của chú Bảy. Mãi mãi sau này
Trung vẫn nhớ như in đêm mở đầu cuộc đời hôm ấy và nhớ nhất lời căn dặn
cuối cùng của chú trong đêm đó : “Trăm con sông rồI cũng đổ ra biển cả.
Cháu sẽ đi theo một dòng sông. Dòng sông ấy càng tới gần biển cả càng
lắm thác ghềnh. Nhưng cháu đừng lo rằng mình đơn độc. Tuy vậy trước hết
và chủ yếu cháu phải kiên trì, khôn khéo vượt qua để ra được biển cả gặp
dòng sông mà cha cháu đã đi.. ."
BƯỚC
NGOẶT TRONG CUỘC ĐỜl
Sáng
mồng 8 thánG 4 năm 1975.
Trời
cao lồng lộng. Mấy hôm nay các không đoàn F.5 ngụy ở cãn cứ liên hợp
Biên Hòa càng có thêm nhiều phi tuần được lệnh bay đột xuất đi cứu nguy
cho "quân bạn". Các lực lượng vũ trang nhân dân ta đã đánh chiếm, làm
chủ những phần đất cuối cùng của miền Trung. Chiến sự đang diễn ra ở
Phan Rang, Phan Thiết Những phi đoàn máy bay A.37 đi oanh kích không xuể.
Vì thế từ 2 hôm nay, không đoàn F.5E trong sư đoàn 3 của chuẩn tướng
Huỳnh Bá Tính có nhiều phi đoàn đã được lệnh tháo bỏ tên lửa không đối
không trên máy bay để lắp bom vào đi oanh kích.
Sự thay
đổi hiếm có đó làm cho Nguyễn Thành Trung thấy lòng dạ nóng bừng. Anh
thầm hy vọng:
- "Đây
sẽ là lúc được sổ lòng tung cánh bay xa. .". Hôm nay phi tuần của Trung
có phi vụ. Nhưng ác thay, phòng tham mưu hành quân lại xếp anh vào hoa
tiêu dự bị của phi tuần. Trung ở phi tuần 1. Phi tuần trưởng là Ngô
Hoàng, đại úy Hoàng có thân hình cao nhất sư đoàn và cười tối ngày. Có
lần Trung đi chợ Bến Thành với Hoàng, hai người lạc nhau, nhưng chẳng
cần phải tìm lâu. Anh đứng hơi cao hơn một chút đã thấy ngay cái đầu
Hoàng trồi lên giữa chợ. Đối vớiTrung Hoàng tỏ ra thân thiết vì nể, bởi
Trung là một trong số 5 hoa tiêu bay giỏi nhất của không đoàn 540. Nhưng
Trung biết đó chỉ là bộ mặt bên ngoài của một tên ác ôn, nó chửi những
tên cảnh sát giết người là dã man, nó cười tối ngày nhưng lại rất say và
lao vào bay vô kể trong những chuyến bay đi oanh kích giết hạI đồng bào.
Thấy Trung đi ra đi vô nhìn trời. Hoàng hỏi:
- Trung
úy Trung! Coi bộ ông nóng lòng muốn được bay phải không?
- Trời
tốt thế này, không nóng lòng sao được đạI úy? Việt cộng đã chiếm gần hết
miền Trung rồi thế mà hôm nay tôi lại là hoa tiêu dự bị, chán thấy mẹ !
Trung
trả lời phi tuần trưởng. Anh vẫn thản nhiên cười với Hoàng.
Đã 6
năm nay Trung phải trá lời, phải nói những tiếng nói ngược lại với lòng
mình như vậy. Sáu năm, từng giây từng phút lúc nào cũng phải bên ngoài
giá lạnh, bên trong nóng hồng.”
Bây giờ
tuy đang nói chuyện với Hoàng nhưng Trung đang nghĩ lung lắm: "Thời cơ
đến rồi máy bay F.5E của phi tuần mình đã lắp bom. Liệu dịp này và ngay
hôm nay có cách nào để "sổ lồng tung cánh" hay chưa? Đây là điểm nút của
bước ngoặt thứ hai trong cuộc đời mình đây!. .."
Bước
ngoặt thứ nhất của đờỉ Trung, anh đã ghi vào ký ức mình trong tối ngây 3
l/5/1996, một buổi tốI Trung rất xúc động. Năm năm trước chưa được. Năm
nay qua bao lần khám tuyển thẩm tra xét duyệt, Bộ tư lệnh không quân của
tướng Trần Văn Minh đã chấp nhận đơn của Nguyễn Thành Trung, sinh viên
năm thứ hai trường đại học Khoa học Sài Gòn và trường Sĩ quan không quân,
đào tạo hoa tiêu. Sớm mai, ngày l/6/1969. Trung sẽ chính thức là một học
viên trường sĩ quan không quân Nha Trang. Trung đang băn khoăn có nên về
nhà chào tạm biệt má hay không thì đồng chí liên lạc tìm đến Trung bảo:
- Tối
nay đúng 19 giờ anh đến địa điểm X có người gặp. Địa điểm X. là nhà chú
Sáu Phát. ông chú họ của Trung, ở xã Mỹ Tho. Còn người gặp mình là ai?
Có phải chú Bảy không hay là một người nào đó của tổ chức đến chỉ thị
thêm về nhiệm vụ cho mình?
Trung
quyết định sau này có điều kiện sẽ về chào má. Trong khi chờ đợi tới giờ
đến nhà chú Sáu. Trung đặt ra bao nhiêu câu hỏi về người mà mục đích
cuộc gặp gỡ tối nay. Giá người đó là chú Bảy! Được gặp chú anh sẽ như
được thấy lại ba mình. Trên đường chơi phố cho hết giờ, Trung dạo một
lần nữa qua đường Nguyễn Đình Chiểu. Đó là một trường lớn, cổ nhất ở
miền Nam, có từ hồi còn Pháp thuộc, nơi Trung đã học hết lớp 12 và đã
yêu Cẩm , người vợ mới cưới của Trung bây giờ.
Đúng
giờ hẹn, Trung đến nhà chú Sáu Phát. Anh thấy ngoài chú có một người lạ
trạc ngoài 50 tuổi, tóc đã hoa râm. "Người của tổ chức đến gặp mình đây
chăng?" - Trung đang thầm nghĩ thì chú Sáu chỉ chỗ cho Trung ngồi rồi
nói:
- Chú
đây đến gặp cháu đó!..
Chú Sáu
nói xong, bỏ ra ngoài "dạo mát". Từ trong nhà nhìn ra đường cái. Trung
thấy chú ung dung tỉa lại nhưng nhành cây phủ xuống hàng rào.
- Cháu
Trung chưa gặp chú lần nào phải không?
Cuộc
gặp gỡ mở đầu nghe rất dịu dàng đó của đồng chí tóc đã hoa râm. Tuy thế,
Trung vẫn cảm thấy điều gì thiêng liêng ìắm qua đôi mắt "ngườì của tổ
chức mà mình mới gặp lần đầu này. Bỗng nhiên chú chuyển sang gọi Trung
bằng đồng chí . Sau khi đã tự giới thiệu họ tên và cấp bộ Đảng của mình,
chú Ba Hoá nói:
- Đồng
chí Đinh Khắc Chung. Trung bàng hoàng sung sướng khi lần đầu nghe tiếng
gọi ấy. Rồi anh nghe như nuết lấy từng lời: "Tổ chức đã nghiên cứu lý
lịch theo dõi tình hình hoạt động của đồng chí trong phong trào thanh
niên sinh viên chống Mỹ - Thiệu. Hôm nay thay mặt tổ chức, tôi đến
truyền lại quyết định kết nạp đồng chí vào Đảng Lao động Việt Nam và
trao nhiệm vụ mới cho đồng chí...".
Trung
bồi hồi xúc động nghe tiếp:
"Ngày
mai đồng chí sẽ lên đường đi làm nhiệm vụ trong trường sĩ quan không
quân của địch. Vì sao không đưa đồng chí vào các sắc lính khác chắc đồng
chí hiểu". Đó là vì mục đích to lớn của cách mạng tớI đây Rất thuận lợi
dịp này, không quân của Thiệu đang trưng đầy những bảng quảng cáo "Mời
các bạn thanh niên muốn tung cánh bay cao hãy ghi tên vào trường sĩ quan
không quân”. Mặt khác, tổ chức cũng đã chuẩn bị chu đáo để "bịt mắt"
chúng về lý lịch của đồng chí.
Vào
được trường sĩ quan không quân, nhất định chúng sẽ đưa đồng chí sang Mỹ
học. Tổ chức chỉ yêu cầu đồng chí học thật giỏi. Học giỏi để được xếp
thứ nhất đến thứ năm trong khóa học. Vì sao đồng chí hiểu không? Vì theo
lệ ở Mỹ "nếu học giỏi được xếp thứ năm đến thứ nhất " tốt nghiệp sơ cấp
xong sẽ được tự chọn lái tiếp loại máy bay nào. Đảng yêu cầu đồng chí
phải được chúng trao cho lái máy bay phản lực chiến đấu. Đây lạ một mặt
trận. Trong mặt trận ấy càng đòi hỏi người chiến sĩ cách mạng phải hết
sức vững vàng, tuyệt đối trung thành, dám hy sinh, giữ tấm lòng sắt son
với Đảng. Đảng tin tưởng và luôn luôn theo dõi, chỉ đạo mọi hoạt động
của đồng chí. Tuy vậy Trong lĩnh vực này, người chiến sĩ phải hoàn toàn
chủ động và tự mình luôn giữ linh hồn của Đảng trong trái tim mình. Chúc
đồng chí luôn hoàn thành nhiệm vụ của một chiến sĩ cách mạng trên mặt
trận mới, luôn xứng đáng với sự tin cậy của Đảng, xứng đáng vớI bà con
và cha của mình. . . .
Hết
phần trang nghiêm trao nhiệm vụ mới và căn dặn Trung với cương vị là một
cấp độ Đảng, chú Ba chuyển sang nói chuyện chân tình với Trung, chú kể
lại tóm tắt tình thế mới của cách mạng cả nước từ sau ngày Giôn-xơn phải
chấp nhận sự thất bại, chịu đơn phương xuống thang ném bom, bắn phá miền
Bắc và phải ngồi vào bàn hiệp nghị Pa-ri. Chú nói tới nhiệm vụ hiện tại
của cách mạng miền Nam rồi chuyển sang kể chuyện về Bác Hồ và các anh
hùng, dũng sĩ miền Nam vừa được ra thăm Bác. Lúc này giọng chú sao đầm
ấm thiết tha, những mẩu chuyện, những lời nói của Bác với đồng bào,
chiến sĩ miền Nam, qua chú kể lại, tưởng như chính chú vừa có vinh dự
được gặp Bác. Trung hình dung thấy Bác qua tấm hình Bác ngày xưa mà má
đã cho coi với những hình ảnh rất xúc động. Và Trung càng bồi hồi và rất
đỗi sung sướng khi chú bảo Trung:
- Bác
Hồ rất yêu thương bộ đội. Đối với các chiến sĩ không quân, Bác thường
dành cho những tình cảm đặc biệt. Từ mai cháu đã là một "chiến sĩ". Chỉ
khác cháu là một "chiến sĩ không quân” ở ngay trong lòng địch . Cháu hãy
cố gắng, kiên trì phấn đấu làm tròn nhiệm vụ để đi tới đích. Khi ấy cách
mạng và các chú chắc chắn sẽ dành cho cháu một vinh dự đặc biệt được
cùng với các đồng chí không quân ta ở miền Bắc lái máy bay đưa Bác Hồ và
Bác Tôn vào thăm đồng bào, chiến sĩ miền Nam ta. ..
Nghe
nói tới đó, lòng Trung càng rạo rực tưởng như được chắp cánh bay lên.
Mãi mãi Trung không quên được giờ phút đã ghi bước ngoặt thứ nhất trong
cuộc đời đó. .
Bước
ngoặt thứ nhất ấy đến nay đã 6 năm. Sáu năm qua đối với Trung tưởng đã
dài chừng thế kỷ, nhất là mấy năm đi học ở Mỹ. Những năm ở trong nước
còn có sự chỉ đạo ở trên. Và bằng cái "ê-cút" Trung còn có thể theo dõi
được tình hình qua chiếc máy thu thanh bán dẫn. Hai năm ở thành phố In-gơ-lăng
bên Mỹ, ngoài những bức thư của chị Chín Vân gửi sang mới chỉ thăm hỏi
bình thường để giữ đều liên lạc, Trung hoàn toàn bị cách biệt. Anh chỉ
sống vớI mình và biết tin tức trong nước qua một phần nào ở báo chí bọn
chúng gửi sang. Xung quanh là một cuộc sống bên ngoài, rất hoa lệ .
Nhiều đứa bạn cùng học với Trung đã choáng ngợp, nhất là các buổi chiều
ngày nghỉ, bọn Mỹ cho xe đến đón đi chơi thỏa thích. Chúng muốn bọn
Trung sê phải suốt đời khâm phục, mang ơn Mỹ và suốt đời làm tay sai cho
chúng, cho nên chúng làm mọi điều tỏ ra rất quí các hoa tiêu Việt Nam.
Trung là học viên bay giỏi, khi thi tốt nghiệp, Trung đứng thứ 2 trong
hơn 500 học viên bay cả Mỹ và các nước chư hầu, nên chúng càng quí hơn.
Có lần tên đạI tá chủ nhiệm lớp bay đã vỗ vai Trung bảo: "Tôi rất hy
vọng và tin tưởng rằng sau này ông sẽ là một vị chỉ huy có tài của không
quân Việt Nam cộng hòa". Hắn còn hết lời tán dương và nhắc lại lời Ken-nét-am,
một tên tướng không quân Mỹ: "Hoa tiêu Việt Nam, thành phần ưu tú nhất
của quân lực Việt Nam cộng hòa đã được các tướng lãnh không quân Hoa Kỳ
đánh giá là thuộc vào những phi hành viên xuất sắc nhất thế giới".
Những
lúc ấy, trước mặt chúng Trung phải tỏ ra hớn hở, nhưng đêm về anh lại
suy nghĩ mông lung “Thực tế tình hình đất nước bây giờ ra sao? Liệu lúc
mình về nước có kịp làm gì để đáp lại công ơn cách mạng đã bao năm ươm
giống gây mầm hay không?". . .
Biết
bao nỗi day dứt trong lòng, Trung phải vui cười và tỏ ra thân thiết với
những kẻ mà chính chúng hoặc trực tiếp, hoặc gián tiếp đã đem bom đi
giết hạI đồng bào ruột thịt tàn phá quê hương mình. Anh phảI tỏ ra đồng
tình và say sưa nghe bọn chúng nói xấu cách mạng. Cách mạng đâu phải ai
xa lạ, mà chính là ba, là chú Tư Chí, chú Bảy Dự, chú Ba Hóa, chú Bảy
Lương, ìà anh Cần, anh Nhàn, anh Trí và là chính mình. Những lúc ấy
Trung muốn xé tung bộ quần áo lính ngụy ra, đứng lên dùng lý lẽ của cách
mạng, của chính nghĩa đập thẳng vào mặt chúng. Nhưng lý trí lạI không
cho phép được bộc lộ tình cảm của mình.
Cũng
còn may mắn, sau khi đi học lái loại máy bay ném bom A.37 về một thời
gian, Trung lại được chọn sang học lái loại tiêm kích F.5E. Loại này
phần lớn làm nhiệm vụ yểm trợ trên không, cho nên Trung chỉ có ít lần
phải đi ném bom. Nhưng lần ấy Trung khôn khéo ném vào những nơi ít gây
thiệt hại nhất đối với tính mạng nhân dân. Tất nhiên khi về bọn chúng
vẫn thấy anh "hoàn thành xuất sắc" phi vụ. Trong những "phi vụ xuất sắc"
như thế có nhiều trái bom của anh đã rơi vào khoảng trống, có cái trúng
vào quân nguy trong những trận đánh giáp nhau. Sau những phi vụ như thế,
Trung phóng Hon-da rời căn cứ về nhà thấy mát mẻ, ngủ ngon. Còn các phi
vụ khác tuy biết rằng bom của mình chỉ trúng vài cái cầu hoặc nơi đó
không có dân, Trung cũng thấy lòng đau như cắt. Chính mắt anh thấy những
trái bom của những tên mà anh gọi là "chiến hữu” đã gây nên những tội ác
ghê tởm với đồng bào. Một hôm đi bay về, anh phóng xe đến trước cửa, mặt
mày vẫn tươi tỉnh như mọi khi. Nhưng lúc cởi bộ đồ lính ra, Trung chỉ
uống qua quít cốc nước ngọt rồi đi nằm. Chị Cẩm thấy vậy cho là chồng bị
mệt nên không ép nài Trung phải ăn cơm, phải để yên cho anh nghỉ. Thật
ra Trung đâu có mệt về thể xác. Hôm ấy Trung vừa bay qua xã An Khánh của
anh, từ trên cánh bay, anh càng thấy nguồn tin em Thiện, con ông chú
ruột - một chiến sĩ bíệt động nội thành báo cho anh là hoàn toàn chính
xác. Sau những trận càn quét đốt phá của bọn giặc dưới mặt đất như tên
ách Thao, lũ máy bay của sư đoàn phi tuần ở Trà Nóc lại đến rảí bom tiếp
làm xã anh không còn một nóc nhà nào. Chúng đã bắt và giết tới tám mươi
phần trăm thanh niên trong xã. Má và út Xinh cũng phải bỏ xã đi ra lánh
nạn ở một túp lều trên Đảo Dừa. Bọn chúng đã bắt má đến lần thứ 5 khi má
đang chèo đò qua sông mang gạo tiếp tế cho anh Tư. May mà chúng vẫn chưa
biết con má đang làm hoa tiêu ở đây...
Lúc này,
Trung càng suy nghĩ triền miên . RồI sao anh lại thấy nhớ da diết những
cảnh đẹp của làng mình khi xưa. Những rặng dừa, những hàng dương rợp
bóng tỏa xuống những dòng kênh. Trên những con đường mát xanh rất Nam bộ
ấy, vào những mùa xuân, cả xã đều hoan hỉ, kéo đến ngôi dễn lớn trong
những ngày hội rước thần ở đó có những cây dương cao vút, đã tồn tại qua
bao đời đã trùm lên khu đền thờ và những miếu mạo uy nghi. Nơi ấy đã ghi
biết bao kỷ niệm của Trung với các bạn nhỏ những ngày thơ ấu, nhất là
những ngày hòa bình lập lại sau khi kháng chiến chống Pháp thắng lợi.: .
Những
cảnh đẹp, những di tích lịch sử, nơi đã ghi bao kỷ niệm thời thơ ấu cùng
với căn nhà nhỏ ấm cúng của Trung nay đâu còn nữa. Đêm ấy, trong giấc
ngủ chập chờn, Trung lại thấy tên ách Thao với bộ mặt bên ngoài rất thư
sinh nhưng tim hắn đã đen bầm, đã từng ăn gan biết bao nhiêu người, hắn
đang giương súng bắn chết ba ngay trước mắt má và út Xinh, rồi tự tay nó
châm lửa dốt nhà mình. Sáu năm trời với cuộc đời của một phi công loạI
lính con cưng được chiều chuộng nhất của Thiệu với Trung đã là hơn hai
ngàn ngày phải "đóng kịch" vớI nỗi lòng đang day dứt.
Từ mấy tháng nay Trung rất khấp khởi. Anh đã được chỉ thị của lãnh đạo
Ban binh vận Miền chọn thời cơ ném bom vào dinh "Độc Lập" rồi bay ra
vùng giải phóng. Lòng Trung luôn rộn rã với tâm tình của đứa con xa đã
bao ngày giấu mặt được trở về với mẹ. Anh hiểu rất rõ ý nghĩa tiếng bom
của mình trong những ngày chuyển biến rất nhanh của cách mạng. Nhưng mấy
lần sau khi anh vừa báo cho cơ sở ngày giờ hành động thì không đoàn 540
của anh lại được lệnh "chuyển sân bay". Lần trước chuyển ra Đà Nẵng nằm
lì hơn một tháng phơi nắng miền Trung để chờ không chiến với
máy bay
MIC trên vùng trời quân khu 1. Vừa về Biên Hòa được ít ngày, phi tuần
của Trung lại chuyển sang sân bay Phù Cát. Những lần ấy theo sự chỉ đạo
sát sao của của đồng chí Bảy Dương tức Lê Quốc Lương. Em Hạnh hoặc em
Thịnh lại phải bỏ dạy học từ Sài Gòn “đi du lịch "hoặc "thăm" cô cậu để
đến với Trung, chuyển tiếp chỉ thị của cấp trên cho anh. Và anh biết
việc các đồng chí lãnh đạo Miền mà trực tiếp là chú Bảy Dự, chú Tư Chí
phụ trách công tác nội tuyến đã bí mật "tác động” để kẻ địch "điều" được
phi đoàn của anh về Biên Hòa. Tạo được thời cơ cho anh là việc làm vô
cùng công phu, tài tình. Ở trong quân chủng không quân của kẻ địch, làm
"một cây đèn" phải tỏa sáng được hai nhà (hoàn thành được nhiệm vụ của
cách mạng giao cho và che mắt được địch không bị lộ) vớI bản thân Trung
đă là rất khó . Nhưng chỉ đạo cho Trung làm việc đó là cả mnt sự mưu
lược tài ba của các bác, các chú lãnh đạo "mũi giáp công thứ ba" nhiều
ngày chờ đợi thời cơ. Cho đến hôm nay sân bay Biên Hòa máy bay của phi
tuần Trung đã lắp bom. Nhưng cực thay, anh lại là hoa tiêu dự bị.
Phải
bay đi sớm nay. Đây là thời cơ tốt nhất. Quân ta đang thắng như chẻ tre.
Có tiếng bom "phản chiến" của mình sẽ làm cho ngụy quân, ngụy quyền càng
hoang mang hơn, anh em bà con ta thêm phấn khởi hơn.
Trung
nghĩ thế, nhất là anh thấy Huỳnh Duy Anh đang lắp bắp phàn nàn với phi
tuần trưởng Ngô Hoàng về việc Nguyễn Văn Lượm đến trễ.
Trung
úy Lượm hõm nay là hoa tiêu chính thức trong phi tuần bay ba chiếc.
Nhà
riêng của Lượm ở Sài Gòn nên đôi khi vẫn phóng xe đến muộn. Còn Huỳnh
Duy Anh là thiếu tá, nhưng vì cái tật nói lắp nên chỉ được bay số 3
trong phi tuần.
Thấy
Duy Anh lắp bắp phàn nàn với Hoàng và cũng lại sắp đến giờ bay nên Trung
chớp luôn thời cơ:
- Đại
úy à! Lượm đến trễ để tôi tình nguyện bay thế cho kịp giờ phi tuần cất
cánh.
Huỳnh
Duy Anh nói ngay:
- Ha. .
.y, ha.. .y, hay lắm!
Ngô
Hoàng cũng thấy Trung đã gỡ nút cho mình nên hoan nghênh và đồng ý ngay.
Từ trước tới nay Trung vẫn là hoa tiêu bay giỏi và được tin cậy. Lời nói
của Trung thường rất có "trọng lượng" trong không đoàn. Vì thế, không
riêng gì phi tuần trưởng mà cả tham mưu phó hành quân cũng đồng ý việc
thay thế của Trung.
Trung
sung sướng quá! Anh sách mũ bay cùng Ngô Hoàng và Duy Anh ra ngay máy
bay. Anh mong cho Lượm trễ lâu hơn nữa, đừng tới bây giờ trước lúc anh
cất cánh.
MỘT GlỜ,
HAl CẢNH TRÁl NGƯỢC
Hai chị
em bé ThươNg Thương ngồi giỡn với nhau. Bé Thanh Phương cười giòn như
nắc nẻ. Mỗi lần bé Thương Thương thổi quả bóng bay màu hồng đung đưa qua
mặt, nó vồ được lại cười nấc lên. Chị Cẩm ngồI bên chuẩn bị bữa cơm trưa
vừa tham gia trò chơi vớI hai đứa nhỏ. Đôi mắt một mí của chị cũng luôn
nhỏ tít lại theo tiếng cười của các con... '
Con gái
Thương Thương thiệt giống ba, bé Phương giống má. Cả hai đều rất yêu ba.
Mỗi ìần thấy ba về, Thương Thương lon ton chạy ra sà ngay vào lòng. Sáng
nay lúc Trung đi bay, nó cũng níu chân, ríu rít như chim:
- Ba!
Ba! Chừng nào ba về!
Để
Trung khỏi trễ giờ, Cẩm phải chạy ra dắt tay con:
-
Thương Thương để ba đi nghe con, hôm nay ba sẽ về sớm thôi mà!
Chí
nựng con và cũng nghĩ thế thiệt. Tối qua Trung nói: "Hôm nay chỉ là hoa
tiêu dự bị". Đã quen rồi, chị biết - là hoa tiêu dự bị rất ít khi bay.
Những ngày ấy Trung thường vê rất sớm với các con.
Chị
đứng dậy, xem đồng hồ 8 giờ 40 phút rồi. Cẩm quay lui, mấy lần đang định
bồng con Phương đi chợ thì thấy trước cửa nhà có hai tên sĩ quan an ninh
đang đi đi lại lại.
- Quái
lạ, ở ngõ cụt này có chuyện chi mà mấy ông an ninh đến! Cẩm nghĩ thế
nhưng chắc nhà mình là phi công chẳng có chuyện gì nên chị vẫn bình thản
như thường. Cùng lúc ấy, chị lại thấy có mấy tên cảnh sát nữa đầu mang
mũ sắt trắng, mặt hầm hầm đứng trước cửa nhà mình:
- Bà
trung úy! Xin mời bà lên xe!
Cẩm
giật thót người. Bây giờ chị mới nhìn thấy chiếc xe hòm đậu ngoài đường
lớn.
- Tôi
làm sao các ông vô cớ bắt tôi!
Cẩm
phản đối. Con Thương Thương ôm chặt lấy chân chị. Bé Phương thấy đông
người liền bỏ quả bóng bay lồm cồm bò vội vàng lại với má.
Tên sĩ
quan .an ninh bây giờ mới nói:
- Không
phải bắt mà "mời" bà đi!
- Mời
làm chuyện gì! Tôi không đi !
-
Chuyện liên quan đến ông Trung. Mời bà cứ đến phòng an ninh sẽ rõ!
Bọn
chúng vừa nói dứt lời, liền lôi xốc chị và quắp luôn cả hai đứa trẻ bỏ
vô xe hòm, mặc cho chúng khóc ré lên.
Lúc đó
vừa đúng 9 giờ, sau khi Nguyễn Thành Trung đã chấm dứt trận ném bom vào
dinh “Độc Lập" được tròn 30 phút.
Cũng
trong thời điểm ấy, Nguyễn Thành Trung đang được cán bộ, chiến sĩ và
đồng bào ta nồng nhiệt đón tiếp trên sân bay trong vùng giải phóng.
Trung
phải bay đi bay lại mấy vòng mới hạ cánh xuống được sân bay Phước Long
này. Anh mới chỉ biết sân bay anh vừa đáp xuống trên bản đồ. Đó là một
sân bay có đường băng bằng đất, lát ghi, có chiều dài hơn một kilômét.
Nó chỉ dùng để cho các loại máy bay vận tải có tốc độ nhỏ , lên xuống.
Chiếc
tiêm kích F.5E thường bay với tốc độ nhanh nhất là 1.900 kilômét/giờ
theo tay lái của Trung lúc này đã phải lượn tới vòng thứ hai trên đỉnh
sân bay. Để bảo đảm an toàn, theo qui định với loại máy bay có tốc độ
lớn như thế này, đường băng hạ cánh ngắn nhất cũng phải có độ dài trên
1.000 mét. Nguy hiểm hơn là lúc xuống thấp, Trung nhìn rõ có khá nhiều
hố bom lỗ chỗ ở cạnh và hai bên đầu đường băng lát ghi vừa sửa vội. Suốt
mấy năm trời cầm lái, kể cả lúc lái máy bay A.37 có tốc độ nhỏ hơn,
Trung chưa đánh xuống một phi trường kiểu dã chiến như thế này bao giờ.
Nhưng bây giờ phải xuống, và xuống được an toàn cả người và máy bay. Đấy
là yêu cầu của chính anh, cũng như đối với cách mạng qua bộ óc và tay
lái của mình lúc này. "Mình phải về tới" mà" hoàn toàn nguyên vẹn".
Sau khi
quan sát kỹ sân bay lần nữa, Trung lạI vọt lên cao. Anh bay rộng vòng
lượn hơn ít nữa rồI giảm cửa dầu cho máy bay rà sát mút đầu đường băng
với tốc độ nhỏ nhất. Mặt Trung đầin đìa mồ hôi, mắt anh mở căng nhìn
thẳng ra phía trước... Chiếc F.5E tiếp đất ngay từ vệt cỏ sát đường băng
làm Trung giật bắn người. Lúc ấy, chân Trung đã phải ghì chặt lên bàn
đạp giữ cho máy bay thăng bằng, rồi tắt máy, giật phanh... Bao động tác
đáng ra làm dần trên quãng đường băng dài gần 3 kilômét. Trung như cùng
phảI làm một lúc với kiểu "thần tốc" để bù lại đoạn đường bị thiếu.
Nhanh
tới mức ấy mà theo quán tính, chiếc F.5E suýt nữa cũng lao ra ụ đất phía
nguài. Rất bình tĩnh linh hoạt, Trung ngoặt cần láì cho chiếc máy bay
xoay ngang lại bên cạnh miệng một hố bom. Thật rợn người. Đấy là những
giây phút mâ Nguyễn Thành Trung phải tập trung rất cao trong vòng 30
phút sáng nay. Nhưng căng thẳng nhất vẫn là lúc anh đã ngồi vào khoang
lái máy bay thế chân hoa tiêu số 2 Nguyễn Văn Lượm.
Trước
đó ít phút, Trung cũng chợt nghĩ đến má, đến Cẩm và hai đứa con nhỏ. Anh
biết chắc chắn rằng sau khi anh ném bom, chúng sẽ bắt vợ bỏ tù cùng hai
con anh. Từ đó chúng sẽ tìm ra tung tích mà lùng tớI bắt má và út Xinh.
Từ hơn
6 năm nay, Cẩm rất yêu anh nhưng chưa biết về "hình dạng' của anh. Như
mọi lần, sáng nay anh cũng chia tay Cẩm ra đi một cách bình thường.
Trong kế hoạch hành động của Trung có lần cấp trên đã có ý kiến lo "chuyện
an toàn" cho vợ con Trung đề thăm dò quyết tâm của Trung. Nhưng anh đề
nghị không nên như thế sẽ bị lộ, vì bọn tình báo của Mỹ ngụy rất tinh
ma. Chắc chắn thấy tiếng bom nổ ở dinh "Độc Lập", bọn an ninh sẽ tới bắt
vợ con anh. Điều không tránh được - Cẩm nếu không bị tra tấn dã man, thì
cả ba mẹ con cũng bị tù đày. Cả tính mạng của anh nữa. Phát hiện thấy
anh ném bom, pháo phòng không của chúng sẽ bắn lên. Và chúng cũng rất đủ
điều kiện cho các tốp máy bay khác cất cánh lên đuổi theo, chưa kể Ngô
Hoàng và Duy Anh sẽ dễ dàng quay lại nã súng vào máy bay của anh...
Những
chuyện đó đến và qua đi rất nhanh chóng trong ý nghĩ của Trung. Lời căn
dặn của chú Bảy, đồng chí Ba có mái tóc hoa râm: "Cháu phải biết
kiên trì vượt qua mọi thác ghềnh để ra được biển cả gặp dòng sông mà cha
cháu đã đi. . ."; "Trong mặt trận mới này, người chiến sĩ cách mạng phải
hết sức vững vàng, tỉnh táo, dám hy sinh, giữ trọn lòng sắt son với Đảng..."
Hình ảnh ba, hình ảnh đồng bào cùng làng xóm quê hương bị kẻ thù giết
hại, tàn phá; những lời nói và hình ảnh ấy từ lâu đã thấm sâu vào máu
thịt Trung nên mọi suy nghĩ của anh lúc này đã dồn vào việc phải nhanh
chóng làm sao tách mình ra khỏi phi tuần đánh được vào dinh lũy của tên
bán nước Nguyễn Văn Thiệu.
Chiếc
F.5E theo tay lái của Trung trong phi tuần ba chiếc ầm ầm lăa ra khỏi
sân đỗ. Hệ thống đồng hồ, công tắc điều khiển, nút ấn bom. . . Tất cả
đều rất tốt, rất nhạy. Trung thấy mình hoàn toàn yên tâm. Yên tâm với
phương tiện tiến công, yên tâm vì đã có cách hợp lý để tách mình ra khỏi
phi tuần.
Phi
tuần trưởng mang biệt hiệu “Li-ve một" lăn bánh lên đầu đội hình. Tiếng
Ngô Hoàng oang oang báo cho "Thần Phong”:
- Hê-lô
"Thần Phong', cho Li-ve cất cánh!
- Li-ve
một! "Thần Phong" đồng ý cho Li-ve cất cánh!
"Thần
Phong' vừa dứt lời thì tiếng Nguyễn Thành Trung vang lên:
-
Li-ve một! Li-ve một. Và "nói" tiếp bằng giơ hai ngón tay ra ám hiệu qua
cửa kính khoang máy.
Máy bay
của Li-ve hai trục trặc, xin tự sứa chút xíu.".
Máy bay
trục trặc trước khi cất cánh vẫn thường hay xảy ra. Với Trung, không
riêng Ngô Hoàng cả những tên sĩ quan đang điều khiển tiến trình bay
trong sở chỉ huy cũng đều rất tin tưởng không ai nghi ngờ. Thời gian phi
tuần của Ngô Hoàng đến yểm hộ cho quân bạn ở Phan Rang đã đến. Hoàng
liền lệnh cho Trung cũng bằng ám hiệu mà riêng trong phi độI đã qui ước
vớì nhau.
- Được
Li-ve sửa được,cất cánh tiếp sau!
Hoàng
thả ga cho máy bay của hắn và Duy lăn nhanh và cất cánh.
Hai rẻ
quạt lửa phụt dài phía trước mặt Trung.
Vài
giây sau, chẳng cần phải tự sửa, chiếcF.5E đầu nhọn hoắt như một niũi
tên của Trung hùng dũng lao vút lên. Trung không bay về phía Phan Rang
như hai chiếc máy bay kia đã cách anh khá xa. Trung kéo nhẹ cần ìái vào
lòng tăng độ cao ao thẳng về phía Sài Gòn. Trong khi ấy Ngô Hoàng vẫn
tưởng rằng Trung ở lại bay chuyến sau. Còn sở chỉ huy lại đinh ninh
Trung cũng bay với phi đội Ngô Hoàng. Trung đã lợi dụng cái qui ước bàng
ngón tay không nói trong vô tuyến mà đã lừa được cả Hoàng và sở chỉ huy.
Nếu không rất khó tách mình ra khỏi phi đội.
Bây giờ
từ trên cao anh đã nhìn rõ dinh "Độc Lập" thành phố Sài Gòn với nhiều
khu nhà đồ sộ nằm trải rộng mênh mông. Nhưng đã từng bay qua nhiều lần,
nên khu nhà hình chừ T nằm giữa nối tiếp giáp của ba đường: Công Lý,
Hồng Thập Tự, và Thống Nhất ấy không có gì khó phát hiện. Tên đầu sỏ bán
nước Nguyên Văn Thiệu và bè lũ thân cận của nó giờ này chắc chắn đă có
mặt ở đây. Lòng Trung sung sướng vô cùng khi nghĩ tới những trái bom trả
nợ nước, báo thù nhà của mình sắp được ném xuống đầu chúng. Trong khu
nhà hình chữ T kia, Trung đã nghĩ đến phải ném bom vào đâu để trúng vào
chỗ làm việc của Thiệu. Đã đủ độ cao để bổ nhào. Trung nhằm thẳng xuống
cánh bên phía hàng chữ T của tòa nhà.
Tới
đúng vị trí, Trung giữ nguyên cần lái đang đưa gần hết về phía trước, ấn
nút thả bom.
Tiếc
quá!
Vì cố
tránh vào khu những người phục dịch, hai trái đều bị chệch ra ngoài rơi
ở phía sân bên cạnh tòa nhà. Trung nhận ra ngay điều đó. Anh kéo cần lái
đưa máy bay lên cao. Pháo phòng không của chúng lúc này mới nổ. Có một
số vết đạn đuổi theo Trung. Anh giận quá. Những còn hai trái bom nữa. Có
bị bắn rớt cũng quyết ném trúng vào nhà Thiệu. Trung lái máy bay vòng
trở lại, khu nằm phía phải của tòa nhà đã nằm trong kính ngắm. Chút nữa,
chút nữa;Trung chờ nó trùng hết trong khuôn hình, mới ấn nút. Hai trái
bom lao xuống. Cột khói đen từ mục tiêu đã định bùng lên giữa thành phố
Sài Gòn. Anh thấy cánh bay của mình nhẹ tênh. Sáu năm trời nay lúc này
nó mới được thả sức tung hoành. Trên đường bay về vùng giải phóng còn
mấy băng đạn nữa anh "tặng" gọn cho bọn hảI quân ngụy ở cảng Nhà Bè . .
.
Hạ cánh.
Sau 30 phút từ lúc ở sân bay lên xe về trong ngôi nhà trang hoàng khá
đẹp ở vùng giải phóng. Trung vẫn chưa hết xúc động. Anh luôn bị siết
chặt trong những vòng tay. Đồng chí Khúc Đình Bính, một cán bộ không
quân từ lâu đã được lệnh đón "một máy bay phản lực" sung sướng hồ hởi.
Anh tự tay mang đến cho Trung nào là trái cây, nước ngọt và một bộ quân
phục giải phóng mới tinh. ..
Cánh én
mùa xuân đã trở về trong bão táp cách mạng tiến công.
Nhưng
lúc này chị Nguyễn Thị Cẩm nào biết được chồng mình đang ở đâu. Anh đã
làm gì mà phòng an ninh đã "mời" chị đến đây vì lý do "liên quan tớI ông
Trung ở phi trường". Khi chiếc xe hòm chở ba mẹ con chị tới tên Trường,
trưởng phòng an ninh sân bay Biên Hòa đã ngồi đợi sẵn từ lâu. Nguyễn Văn
Thiệu, Cao Văn Viên và Trần Văn Minh, tên đầu sỏ ngụy quyền, ngụy quân
trên ba tấm ảnh cũng như Trường đang chăm chắm nhìn vào ba mẹ con Cẩm
khi chị bước vào. Trên bàn, cạnh nơi chị vừa ngồi xuống, la liệt những
máy điện, kìm, đinh ghim, dây trói, roi đánh người bàng cá đuối đầy gai..
.
Tên
Trường ra vẻ "lịch sự" mỉm cười đưa nước mời chị. Hắn cười nhưng vẫn
không giấu hết sự nham hiểm trên bộ mặt sẩt đen sì. Trường không nói gì
về việc anh Trung vừa hành động. Nó chỉ nói : "mời” Cẩm đến để muốn biết
thêm một số điểm về Trung. Tuy vậy chị cũng hiểu mình phải nói gì, làm
gì. Nhất định không bỗng dưng chúng bắt chị đến đây thẩm vấn.
- Cha
ông Trung ở đâu? - Sau mấy lời xã giao, tên Trường bắt đầu vào cuộc hỏi
cung:
- Nghe
nói chết rồi!
- Chết
vì lý do gì?
- Bị
bệnh chếtl
- Không
có lý.
- Già
mắc bệnh chết mà không có lý sao?
Tên
Trường bị vặn lại. Hắn bí vì chưa có chứng cớ nên lờ đi.
- Vậy
ông Trung có mấy anh em?
- ảnh
và một người em gái!
- Có
đúng thế khỏng"
- Đúng!
- Thế
ông Trung có họ tên gì khác nữa không?
- Từ
ngày yêu nhau đến nay tôi thấy anh chỉ có một họ tên Nguyên Thành Trung.
…?
Hỏi
xong về một loạt câu về lý lịch của Trung, tên trưởng phòng an ninh lại
hỏi về tình cảm quan hệ, nào Trung vừa đi Đà Nẵng về có buồn không? Có
nhiều tiền không? Gần đây có ai hay tới chơi nhà không?.. .
Từ 10
giờ sáng tới chiều, hắn chỉ xoay quanh một số câu hỏi như trên. Y mới
chỉ ra "bài một", nhưng hết đảo lên, ngược xuống lúc như không dụng ý để
cố moi ra những lời sơ hở trước sau không thống nhất của Cẩm, Cẩm hiểu
điều đó. Thật ra về lai lịch của Trung, từ ngày gặp và yêu Trung khi
cùng học với anh ở Mỹ Tho, chị cũng không biết gì hơn, mấy lần trước
cùng Trung về thăm má anh, chị cũng chỉ thấy má và út Xinh. Gần đây Cẩm
ìáng máng biết Trung có anh trai. Chị vừa trả lời tên trưởng phòng an
ninh, vừa nghĩ cách đối phó , trước sau chị chỉ nói như vậy...
Đêm ấy
Cẩm suy nghĩ rất lung. Chị bắt đầu hệ thống, ôn lại bao điều mình nghi
hoặc về Trung. Bây giờ so sánh chị càng thấy anh có nhiều điều khác
thường. Anh cũng để râu như Nguyễn Cao Kỳ. Khi ra đường, lúc vô sân bay,
anh cũng ngang tàng như các hoa tiêu khác. Nhưng về nhà, sao anh hiền
khô. Chẳng thuốc sái, rượu chè . Chẳng đi nhảy, đi tiệc. Anh nói với cô
bác, bạn bè ìà vì chị hơi ghen “ớt nào là ớt chẳng cay!". Lại vì sao anh
chẳng nghe đài công khai mà đêm nào cái "ê-cút" cũng liền tai tới tận
khuya...
"Phải
chăng anh là người của cách mạng như mình nghĩ?”. Cô giáo trẻ, dáng
người mảnh khảnh này nghĩ miên man và bắt đầu tin là mình đúng. Mặc dầu
chị chưa biết anh đã làm gì và đang ở đâu, số phận thế nào. . .
Hai đứa
nhỏ lạ nhà, lại không có quạt, bé Thanh Phương nóng quá khóc giẫy lên
làm cho con Thương Thương cũng dậy theo. Cả ba mẹ con cùng thức.
Cũng
lúc đó trong gian nhà thoáng mát ở vùng giải phóng, Trung đang thao thức.
Bây giờ thời gian mới dành cho anh nghĩ về má, về Cẩm và hai bé gái rất
yêu của mình.
Trung
biết Cẩm không những yêu mà còn rất tin anh. Tuy không thể nói cho Cẩm
biết được rõ "hình dáng và nhiệm vụ của mình kể cả sáng nay, Trung biết
có khả năng thời cơ sẽ đến với Trung và anh phảI xa Cẩm, xa các con.
Chắc Cẩm sẽ hết sức ngỡ ngàng. Nhưng Trung tin rằng khi biết rõ về việc
mình làm, Cẩm sẽ có nghị lực. Tuy là vợ “phi công" nhưng Cẩm khác với
nhiều vợ con những tên sĩ quan khác. Lòng yêu nước củạ Cẩm. Trung đã
biết từ hồi còn đi học vớI nhau: Không phải Cẩm đã quên hẳn phía “bên
kia"; có điều Cẩm không nói và Trung biết nhiều khi Cẩm đã có ý nghi ngờ
mình, nhất là chuyện sinh hoạt hơi khác thường của Trung. Cũng may! Càng
có cớ để Trung dựa vào đó làm cho cả địch và Cẩm không nghi ngờ Trung:
khi Trung vào học hoa tiêu cũng đúng vào dịp bọn không quân phát động
việc xây dựng quân nhân kiểu mẫu trong quân chủng. Chúng cũng nêu ra
nhiều tiêu chuẩn về đạo đức, kỷ luật. Tuy rằng đó cũng chỉ là cái vẻ màu
mè bề ngoài để che đậy bản chất xấu xa của một đội quân tay sai, nhưng
để tỏ rõ là một quân chủng "anh chị”, "tri thức" trong quân lực Việt Nam
cộng hòa, bọn chúng đã có nhiều công phu trong việc này. Rất nhiều tên
được tặng huân chương riêng về "đạo đức” kỷ luật. Và được bọn chúng vị
nể, Trung cũng là một trong số đó . Vì thế Trung không thích đi tiệm, đi
nhảy... Anh cũng có lý do chính đáng để nói với “bạn bè". Riêng với Cẩm
chuyện đó, Cẩm càng cảm thấy Trung luôn luôn rất yêu mình. Do đó, cái "hồng
bào" vốn có của phụ nữ đối với Cẩm nhiều khi đã dẹp được, không nổi lên.
Đấy là
những điều chính mắt Cẩm thấy các cô gái trẻ ra ngãn Trung lại. Thậm chí
các cô còn theo Trung về nhà riêng, đến tấn công Trung và riễu Cẩm. Điều
dễ hìểu mà Cẩm biết rõ là Trung khá đẹp trai lại "pi-lot". Với số đông
các cô gái ở đô thị, "pi-lốt” đã là "mục tiêu" lý tưởng trong sĩ quan
ngụy, các cô đã công khai mê pi-lốt hơn hết. Chuyện đó bọn tâm lý chiến
của không quân cũng công khai tuyên truyền và lấy đó làm kiêu llãnh.
Trung đã nhiều lần chứng kiến chuyện “anh chị kiêu hãnh” đó. Lần gần đây
nhất là bữa Trung cùng với tên Kha đại úy cũng lái F.5E như Trung cùng
trên đường về Sài Gòn.
Xe dừng
lại. Hai người cùng vào tiệm giải khát. Tên Kha nhìn sang ghế bên. Hắn
thấy một cô gái đẹp ngồi cạnh một tên đại úy thiết xa. Kha đưa mắt nhìn
Trung ra ý bảo: "Mày đố tao phỗng tay trên thằng cha kia nàng tiên nữ đó
không?”.
Trung
vừa kịp mỉm cười, hắn đã đưa mắt "chiếu tướng sang cô gái.
Bốn mắt
gặp nhau.
Chào cô
em! Người đẹp đi đâu lạc tới đây. Lâu lắm rồi cô em đi đậu? Chắc là
người đẹp đã. . . nên cùng đi chơi với đại úy.
Tên Kha
nói một hồi rồi gật đầu chào tên đại úy thiết xa vẻ lịch sự.
Cô gái
nghe nói vậy liền cười tít mắt, giọng ưỡn ẹo:
Trời,
chào anh đại úy pi-lốt. Xin lỗi em không nhìn thấy anh. Anh lầm rồi đó,
ngài đại úy thiết xa này em mới quen thôi. Cô gái nói rồi nghiêng đầu
chào viên đại úy thiết xa thay cho lời xin lỗi, bỏ lại cốc ka-cô-la còn
đầy nguyên chạy lại với tên Kha ả cười ngặt nghẽo và nói uốn éo với Kha
như đã là bạn tình thân thiết từ lâu. Một lát sau, ả điềm nhiên ngồi
trên xe, ôm chặt lấy eo lưng tên đại úy hoa tiêu. Tiếng cười như nắc nẻ
bỏ xa dần tên đại úy thiết xa đang ngồi lại một mình tưng hửng trong
tiệm. Hắn biết tên đại úy hoa tiêu kia chẳng quen biết gì ả. Nhưng hắn
đành chịu mất mồI bởi chẳng có lý do và dại gì để gây gổ vì thấy rõ mình
yếu thế, không được các cô gái mê bằng pi-lốt. Thật ra hắn đâu có kém
hung dữ như thiết xa của hắn...
Lúc ấy
Trung cũng đưa mắt, cũng cười hòa "tiếng đàn” với Kha. Nhưng anh lại "ý
nhị" để cho Kha đèo ả đi một mình cho thoải mái.
Chuyến
đó, khi về Trung đã kể lại với Cẩm. Anh muốn xem phản ứng của Cẩm. Nhưng
rõ ràng Cẩm rất tin Trung. . .
Lúc này
đây anh càng thương Cẩm và điều rõ nhất làm anh thao thức ìà lo cho Cẩm
cùng hai bé gái của mình.
LÁ
THƯ TRONG PHONG BÁNH
Bé
Thương Thương ti tỉ vòi má nó mãi không được, liền khóc giẫy lên đòi ra
sân chơi. Bé không biết tại sao má lại đưa chị em nó tới đây, không đưa
về nhà ngoại ở Mỹ Tho như mọi lần. Ở đây mấy má con cứ ôm nhau ở
rít trong buồng nhỏ, cửa đóng suốt ngày... Chị Cẩm không như mọi lần mỗi
khi con Thương Thương quấy nhè thường nghiêm 'mặt dạy nó "về mách ba",
bây giờ chị vẫn ngọt ngào:
-
Thương Thương ơi, ra chơi sao được con. Con không biết má con ta đang ở
tù sao?
Bé
Thương Thương nào biết tù là gì. Nó càng khóc giẫy lên. Thấy vậy, nữ
trung sĩ Nhung, ngườI canh tù nhân đi tới:
-Thôi bé Thương, không được
quấy rầy má nữa, để cô mở cửa cho ra. Như con chim được sổ lồng, vừa ra
khỏi cửa, bé Thương Thương đã lon ton chạy tung tăng đi khắp nơi. Chị
Cẩm nhìn con qua khe cửa, nghe lờI hỏi của trung sĩ:
- Đêm
qua chị ngủ được không?
- Được
chút xíu!
- Cháu
nhỏ của chị còn sữa ăn không?
- Dạ,
còn!
- Nếu
hết, chị kêu em nghe
Chị Cẩm
cảm thấy lạ, tại sao cô trung sĩ này lạI xưng em với mình và ra bộ tử tế
vậy. Chị để ý không riêng cô gái canh tù này mà cả trung úy Liêm cùng
các binh sĩ ờ đây khi gặp chị đều nhìn chị với thái độ thiện cảm. Ba hôm
nay, họ đều bí mật đưa đến cho má con chị nào sữa, nào trái cây, nào
bánh mì...
Một lát
sau, bé Thương Thương hớn hở chạy về:
- Má!
Má! Con thấy ba! Cả hình má và con nữa!
Chị Cẩm
ngớ người mãi sau mới hiểu là con mình đã thấy hình ba, hình má và hình
nó in trên báo. Chị tin đứa con 5 tuổi của mình nói đúng, và nó đã thấy
thiệt. Nhưng tại sao họ lại in hình anh Trung và cả hình mình, hình con
nhỏ trên báo...
Phía
ngoài mấy tên lính ngụy cũng đang tranh nhau xem tờ báo Độc Lập số ra
ngày 10/4/1975. Ngay trên trang nhất tờ báo đưa tin thêm về vụ ném bom
dinh "Độc Lập" của Nguyễn Thành Trung. Báo này cảI chính tin các báo đưa
hôm qua nói Trung đã bay sang Thái Lan và đoán rằng anh đã bay ra Đà
Nẵng. Cạnh tin đó là ba tấm hình liền nhau: Nguyễn Thành Trung hiên
ngang đứng trên chiếc F.5E; chị Cẩm đang hái cam, miệng mỉm cười nhìn ra
phía trước; còn Thương Thương lúc 4 tuổi, bụ bẫm ngây thơ.
Ban nãy,
đúng lúc tờ báo mới về, bọn ngụy đang giành nhau xem thì bé Thương
Thương nhìn thấy. Bọn lính được nghiêm lệnh không cho chị Cẩm biết anh
Trung đã ném bom dinh "Độc Lập". Máy đứa xem báo lại xì xào bàn tán: "ông
này lầm lì ít nói mà ' ghê thiệt. . .".
Chị Cẩm
biết ngay đấy là những tấm ảnh bọn an ninh đã lấy trong tập an-bum của
nhà mình. Nhà mình bây giờ ra sao? Cái ngõ hẻm ở Biên Hòa, cạnh khách
sạn gần trường bay ấy, chắc giờ đây đang náo động lắm. Liệu hạ sĩ Thịnh,
người đã từng hai lần bị nhốt vào chuồng cọp trong sân bay, hay lui tới
chơi nhà chị có giữ được tài sản giúp chị không? Trước lúc lên xe hòm.
Cẩm chỉ kịp trao lại chiếc chìa khóa cho Thịnh, nhờ anh nếu cần chuyển
hết đồ đạc về Mỹ Tho giúp chị. Thịnh đã làm việc đó rất tận tình, thuê
xe đưa tất cả tài sản về quê giúp Cẩm. Nhưng chính lúc này Thịnh cũng
phải đang ngồi trong phòng cảnh sát trả lời những câu hỏi về quan hệ với
Nguyễn Thành Trung, và vì sao lại hết lòng giúp Cẩm như vậy.
Những
sự việc trong mấy ngày qua, những suy nghĩ của Cẩm đã giúp chị khẳng
định: chồng mình là người của cách mạng thiệt rồi. Nhưng anh đã làm gì -
đã lái máy bay đi đánh lại quân của Thiệu rồi về vớI bên kia chăng? Phải
vậy không, hay ảnh đã làm gì bị lộ nên chúng đã bắt giam hay đã giết
chết rồi?
Nghĩ
tới đó, Cẩm thấy rụng rời chân tay. Nhưng mấy phút sau chị định thần trở
lại: chắc không, nếu giết ảnh rồi tên Trường đã chẳng phải thẩm vấn kỹ
chị về lai lịch của anh như thế!
Hai hôm
sau nhân lúc tên Trường đi vắng, trung úy Liêm mở cửa vào phòng giam chị
Cẩm. Liêm đưa cho bé Thương Thương gói quà, rồi bảo bé ra ngoài chơi.
Anh ta nhìn ra phía ngoài không thấy ai liền nói nhỏ với chị về hành
động ném bom vào dinh "Độc Lập” của Trung. Trước lúc ra về Liêm dặn chị:
- Bà
yên trí! Ông Trường không dám tra tấn đánh đập bà đâu, bà cứ trước nói
thế nào, sau nói thế nấy, đừng có thấy ông Trường dọa mà khai thêm. Việc
làm của ông Trung, anh em ở đây nhiều người hoan nghênh. Tôi nói thiệt,
nếu có điều kiện như ông Trung, tôi cũng làm thế! Vì vậy đa số anh em
binh sĩ đây đều quí mến bà, và họ sẵn sàng ủng hộ bà, nếu trung tá
Trường giở trò ác ôn như đối với những người tù khác...
Liêm
nói với chị Cẩm những điều đó sau khi chị vừa nhận được một bức thư. Thư
được nhét vào trong phong bánh. Các bác tù nhân ở nhà bên đưa cho bé
Thương Thương và dặn với bé về nói với má bóc ra ăn ngay. Quả nhiên chị
đã biết được những điều mà chính mình mong đợi phỏng đoán từ mấy hôm
nay. Trong thư, các bác tù nhân đã động viên chị: ". . . Hành động của
anh Trung rất anh hùng. Anh chị em chúng tôi đều rất cảm phục, hoan
nghênh. Sau khi ném bom, anh Tr