Nguyễn Một
Tùng
tùng . . . tù. ... ùng. . .. tùng.. . .
Một hồi
trống vang lên từ phía nhà dài, vọng lại u . . . ù rồi tỏa đi khắp các
nương rẫy. Lũ làng lần lượt kéo nhau về tụ tập dưới chân nhà dài. Lâu rồi,
lâu lắm rồi, tiếng trống của người Chơ-Ro mới vang lên như thế. Kể từ dạo
bọn Mỹ đổ quân về đây, dọc quốc lộ 20 ken đặc những tên lính cao to giắt
đầy vũ khí quanh người. Hàng ngày bọn chúng lùng sục, đốt phá, lửa cháy
ngùn ngụt xóm làng, núi rừng trơ trọi. Người Chơ-Ro không đủ cơm ăn, mùa
lúa về không còn lễ hội cúng Yang. Người tạ mang đi cả chiêng ché, bắt lợn
gà.
Ngôi nhà
dài, nơi diễn ra lễ hội thâu đêm, đã đổ xuống sập xệ, bụi phủ đầy xà nhà
và mặt trống. Con gái quên bài hát, con trai quên đánh chiêng. Vậy hôm nay
ai đánh trống? Đánh trống để làm gì giữa tháng bảy mưa dầm này? Trái bắp
ngoài rây đã đóng sữa, bí rợ nở bông vàng rực. Người Chơ - Ro sắp có cái
ăn, giữa ban ngày gọi lũ làng về làm gì? Bao nhiêu câu hỏi dồn dập trong
đầu của dân làng. Khi nóc nhà dài thấp thoáng hiện ra, bầu trời bỗng rung
lên tiếng gầm rú của máy bay trực thăng ầm ào cánh.quạt chém gió phành
phạch cây bắp ngã rạp. Quá quen cảnh tượng này nên dân bản thản nhiên tiến
về phía nhà dài. Họ ngước cặp mắt vô cảm nhìn những tên lính Mỹ ngồi bên
cửa máy bay, chĩa họng súng đen ngòm xuống đất, đầy đe dọa, quanh nhà dài
hàng trăm tên Mỹ lố nhố, tiếng song đạn va vào nhau nghe rợn cả người.
Trên cầu thang tên sĩ quan Mỹ quắc mắt nhìn trưởng bản rồi hắn quay qua
tên thông ngôn xổ một tràng tiếng Mỹ, vừa nói hắn vừa vẫy vẫy khẩu súng về
phía dân làng. Tên thông ngôn quay qua trưởng bản, dịch lại:
- Ngài
Giôn ra lệnh cho ông hãy bảo mọi người, ngay bây giờ phải theo quân đội về
ấp mới, ở đó chính phủ Hoa Kỳ đã làm nhà sẵn, sẽ phát cái ăn cho họ. Hãy
về ấp mới cho an toàn, vì lúc này bọn Việt cộng đang lẩn lút trà trộn
trong dân chúng để chống phá chính phủ cộng hòa.
Trưởng
bản khúm núm, đưa tay gãi gãi vành tai:
- Nhưng..
.
Tên thông
ngôn trừng mắt:
- Không
nhưng với nhị gì cả, ông đã lãnh tiền của người Mỹ thì phải làm việc cho
họ !
Trưởng
bản quay về dân làng lí nhí:
- Quan
lớn ra lệnh. . . '
Fuck you!
Loudly!
- Tên sỹ
quan vẫy khẩu súng về phía trưởng bản hét lớn với vẻ tức giận.
- Hãy nói
lớn lên!
Tên thông
ngôn dịch lại :
- Quan
lớn ra lệnh ngay từ bây giờ dân làng phảI về sống trong ấp chiến lược,
không được tiếp tế cho Việt cộng. Bên dưới rộ lên tiếng xì xầm, một người
nào đó nói lớn:
- Không
được đâu, bỏ nương rẫy không được đâu!
Đoàng. .
. Đoàng. . ..
Tên sỹ
quan Mỹ vẩy hai phát súng lên trời, rồi thổi phù phù vào họng súng, quay
qua tên thông ngôn... Hãy bảo với họ, ai không đi tức là Việt cộng. Bắn bỏ!
Trưởng
bản nói với dân làng đúng như lời tên thông ngôn vừa nói. Tên sĩ quan Mỹ
nện gót giày đinh cồm cộp bước xuống cầu thang, chĩa súng vào ngực ông
Điểu Chuột, cười gằn:
- You
vici?
Trưởng
bản vội chạy theo khom người xua tay lia lịa:
- No! No!
- Go out!
- Tên sỹ quan ra lệnh, bọn lính thúc mũi lưỡi lê nhọn hoắt vào hông mọi
người. Đoàn người ủ rũ bước nặng nhọc dưới những họng súng đen ngòm...
Nơi ở mới
của dân làng có tên gọi là ấp Đức Thắng, xung quanh được rào nhiều lớp dây
kẽm. Những đứa con núi rừng quen sống giữa thiên nhiên, quen vẫy vùng
trong dòng nước mát trên dòng suối Cà Đú, nay phải khép mình trong dãy nhà
tôn nóng hầm hập, mỗi bước đi của họ đều có người theo dõi. Mỗi ngày lạI
có vài người bị bắt nhốt trong những chiếc xe bịt bùng, chở đi mất. Cậu
bé Điểu Cải hỏi cha:
- Vì sao
họ bắt các anh ấy đi hở cha?
- Vì họ
nghi mấy anh là Việt cộng.
- Việt
cộng là gì hở cha?
- Ở là
như mấy anh du kích hồi ở bản dạy con học chữ đó .
- Những
người tốt phải không cha?
- Ở họ là
người tốt.
Trả lời
con xong, ông Điểu Chuột cắm cúi chuốt những cây chông tre. Bộp. Bộp. Lão
trưởng bản bất thình lình xuất hiện gõ cây gậy trước mặt ông Chuột và hỏi:
- Đã đủ
một trăm cây chông chưa, ông Chuột?
- Sắp đủ
rồi.
- Mau lên,
nộp cho quan sai lính đi cắm, lúc này bọn Việt cộng ưa mò về lắm đó.
Trưởng
bản ham ăn đồ hộp đã trở thành tay sai tích cực cho giặc, chúng phong cho
lão làm ấp trưởng ấp Đức Thắng, từ lâu dân làng đã không còn coi lão là
người Chơ - Ro nữa rồi. Mà lão cũng không thích làm người Chơ - Ro, lão
chê rượu cần nhạt, chỉ thích rượu Mỹ. Lão bảo mọi người gọi lão là ông
trưởng ấp. Đợi
lão đi
rồi, Cải hỏi cha:
- Sao cha
vót chông bẫy người tốt?
- Nếu
mình không nộp chúng sẽ còng mình bỏ tù sẽ giết cả nhà mình con ạ!.
- Bọn Mỹ
là người xấu?
- Ở
chúng là người xấu?
Tuổi
thơ của cậu bé Điểu Cải đã trôi đi trong nỗi kinh hoàng của tiếng súng,
của những vụ khủng bố ác liệt. Mới sáu tuổi đầu, Cải đã theo cha lên nương
trỉa bắp trồng đậu. Hàng ngày, cậu phải đi qua những lô cốt đen ngòm,
trước cặp mắt dò xét của bọn lính gác. Đêm về chui vào trong căn nhà tôn
nóng hầm hập. Trong giấc mơ, dòng suối Cà Đú luôn hiện về trong xanh mát
rượi. Năm lên tám tuổi, Cải được cha giao cho việc chăn bò, hàng ngày cậu
cùng với bọn thằng Mận lùa bò lên đồi, ở đó cậu tha hồ bay nhảy. Một hôm,
thằng Mận rủ Cải chơi trò đánh nhau, Cải không thích nên bảo:
- Bọn
mình cùng làng không nện đánh nhau.
Mận bảo:
- Mình
đánh nhau cho quen, mai mốt đánh thằng Mỹ.
Cải
đồng ý, chia hai phe, phe Cải chọn bên suối Cà Dú làm căn cứ. . . . Đến
khi phân công quân mai phục Cảì bò về phía chân đồi nơi đóng quân của phe
thằng Mận để trinh sát. Đang bò qua bụi le gai, bỗng Cảị nghe có tiếng gọi
nho nhỏ :
- Cải ơi!
Cải!
Bất ngờ,
Cải quay lại giương nạng thun đã lắp đạn sẵn:
- Anh đây!
Anh là anh Năm dạy Cải học chữ hồi ở bản. - Tiếng nói phát ra từ bụi le.
- Ơ… Anh
Năm!
- Suỵt -
Anh Năm kéo Cải vào bụi le rồi bảo:
Anh là du
kích đánh Mỹ, Cải mang cái này về cho chú Mười Cương, đừng để ai biết anh
ở đây nghe chưa?
- Dạ.
Anh
Năm dặn dò Cải giữ kỹ ống trúc nhỏ xíu bằng ngón tay út, đừng để rơi vào
tay giặc, nhớ trao tận tay cho chú Mười Cương. Biết việc quan trọng, CảI
vừa mừng, vừa hồi hộp... Cải không nói ai biết việc này, kể cả thằng Mận.
Buổi chiều lùa bò về, Cải nhìn thấy đầu ấp có tốp lính nguy đang lục xét
người về ấp rất kỹ lưỡng. Chúng không kể đàn bà trẻ con, Cải nắm chặt ống
trúc trong tay, lòng đầy lo lắng, làm sao không bị bọn lính bắt gặp? Nhiều
lần Cải định thả bỏ ống trúc xuống vệ đường, nhưng nhớ lời hứa với anh Năm,
Cải lại nắm chặt. Gần cổng ấp, bỗng dưng chú bò nhà Cải nhổng đuôi phẹt ra
một đống phân to tướng, đầu Cải chợt lóe lên ý nghĩ. Cải lại gần chú bò
lòn tay dưới đuôi, rồi bất ngờ vỗ mạnh vào mông chú bò lồng lên và nhảy
theo đàn rồi ung dung đi qua cổng. Cải, Mận và bọn trẻ đều bí lục xét rất
kỹ, nhưng bọn lính không tìm thấy gì? Về nhà, Cải kéo ống trúc từ đít bò
và mang đến cho chú Mười. Lần đầu tiên trong đời nhận nhiệm vụ, Cải đã
hoàn thành xuất sắc nhờ trí thông minh và lòng dũng cảm.
Một buổi
tối, khi Cải ngồi xem cha vót chông, thì chú Mười Cương đến nhà, chú là
người miệt ruộng dưới lục tỉnh về sinh sống ở Phú Túc đã nhiều năm, chú
rất thân thiết với bà con người Chơ - Ro. Cải thấy nhiều lần chú Mười ngửa
mặt lên trời kêu "ớ Trô" như người Chơ - Ro. Có lần, một anh
du kích bị bọn Mỹ bắn chết rồi cột vào xe lôi đi, chú Mười kêu "Trô" và
ràn rụa nước mắt. Ngồi xổm trên nền nhà săm xoi mũi chông mà ông Chuột vừa
vót xong, chú Mười hắng giọng:
- Này ông
Chuột, tui nghĩ là phải cho thằng Cải đi học chữ thôi ông Chuột à!
Ông Chuột
trầm ngâm:
- Biết
chết sống ra sao mà học chữ làm gì?
Chú Mười
chậm rãi rít hơi thuốc, điếu thuốc to như ngón tay đỏ rực, rồi nhìn ông
Chuột nói:
- Phải
cho nó học, nó là thằng bé thông minh, mai mết cách mạng về, người Thượng
cũng như ngườI Kinh phải biết chữ.
- Thôi
tùy chú - ông Chuột ậm ừ.
Nói vậy
nhưng hôm sau, chính ông Chuột đã ôm cả bầy gà đi bán, để mua quần áo mới,
đích thân dẫn Cải đến nhà ông mục sư nhờ ông dạy cho nó cái chữ. ánh mắt
ông Chuột lấp lánh niềm vui khi nhìn đứa con trai chững chạc, sáng láng
trong bộ áo quần mới. Bà Bưởi đứng nhìn hai cha con dắt nhau đi mỉm cười.
Buổi
sáng, Cải đi học, buổi chiều lùa bò lên nương, ba tháng sau Cải mang về
nhà gói quà to tướng, cả nhà ai cũng vui mừng. Vị mục sư tới nhà nói với
ông Chuột:
- Thằng
Cải học giỏi lắm, đầu năm cho nó học trường công thôi.
Đầu năm
học, Cải đến trường học lớp năm. Cô giáo người Kinh dạy Cải, cô rất hiền,
cô dạy chữ, dạy hát, Cải hát hay nhất lớp nên cô rất yêu thương. Hàng đêm
Cải cùng đám trẻ trong ấp Đức Thắng đến nhà của ông bà Năm. Căn nhà của
ông bà nằm cuối ấp, bà làm nghề rọc lá chuối đi bán, nên mọi người gọi là
bà Năm lá chuối. ông Năm kể chuyện rất hay. Đêm đêm, ông kể cho Cải nghe
sự tích Thánh Gióng, Sơn Tinh, Thủy Tinh. .. ông Năm kể hay lắm, đứa nào
cũng thích nghe. Nhiều lần Cải nằm mơ thấy mình vươn vai thành ông Thánh
Gióng, cưỡi lưng con ngựa sắt rượt đánh bọn Mỹ chạy nháo nhào. Sáng nào
trước khi đến trường, Cải cũng ghé nhà bà Năm xếp lá chuối vào quang gánh
để bà gánh đi bán...
Năm ấy là
năm 1964, buổi sáng thứ hai, lão trưởng bán dắt theo người lạ và một tên
Mỹ vào lớp. Chúng bảo cả lớp hát, rồi phát kẹo, sau đó lão trưởng bản bảo
em nào hát hay nhất lớp, đứng lên hát, quan lớn sẽ cho nhiều kẹo. Cả lớp
dồn ánh mắt về phía Cải, nhưng Cải im lặng mím môi đầy vẻ bướng bỉnh. Cả
lớp lại hô lên: Cải hát! Lão trưởng bản cầm cây gậy chỉ vào CảI bảo:
- Mày hát
đi.
- Không!
- Cải bướng bỉnh trả lời.
- À thằng
Chuột con này láo!
Nghe
lão xúc phạm cha mình, Cải hất cây gậy rớt khỏi tay lão trưởng bản, rồi bỏ
chạy ra khỏi lớp. Buổi chiều hôm áy, đứng trên đồi nhìn về ấp, Cải bỗng
they căn nhà tranh của ông bà Năm lá chuối bốc cháy ngùn ngụt. Bỏ cả đàn
bò, Cải lao về ấp, thằng Mận và đám trẻ cũng có mặt tại chỗ. ông bà Năm bị
bọn lính trói vào gốc mít. Mái tóc bạc trắng của ông Năm bê bết máu, tên
sĩ quan bảo an rít lên:
- Mấy
thằng con Việt cộng của tụi mày đang ở đâu?
- Không
biết.
- Không
biết này - Bốp, bốp - Không biết này - Bốp bốp.
Tên sĩ
quan nện báng súng vào người ông Năm, Cải nhìn bọn chúng với cặp mắt tóe
lửa và vụt bỏ chạy. Cải chạy như ma đuổi, băng qua con suối, qua đồi mặc
cho chồi tranh, gai cỏ cào rách cả chân. Khi Cái dừng lại ôm mặt khóc bên
bờ suối Cà Đú thì trời vừa sụp tối.
Cái
tin Cải mất tích ba ngày liền, cả ấp xôn xao, có người bảo thằng Cải bị
cọp ăn thịt. ông Chuột thấp thỏm không yên, đi tìm khắp nơi. Bà Bưởi khóc
sưng cả mắt, những lo âu chất chồng như đá núi, khiến người đàn bà bốn
mươi tuổi suy sụp và ủ rũ như tàu lá chuối bị héo. Lão trưởng ấp đến nhà,
chọc cây gậy bộp bộp vào thành cửa và nói:
- Thằng
Chuột, con mày theo Việt cộng rồi phải không?
- Tao
không biết!
- Mày
không biết mà tao biết, hôm nào nó về tao bảo quan bắn nát óc, rồi mày
đừng trách nhé.
Ông
Chuột trừng mắt nhìn kẻ phản bội, rồi săm soi lưỡi mác sáng quắc trên tay,
lão trưởng ấp lùi dần ra cửa rồi bỏ đi. Nghe trưởng ấp nói, bà Bưởi lóe
lên tia hy vọng, bà kéo ông Chuột vào buồng, thì thầm điều gì đó. Buổi
chiều hôm ấy, ông Chuột và chú Mười Cương đánh xe bò vào rừng đến khúc
quanh qua con đường dốc, họ chợt nghe tiếng reo thân quen:
- Cha...
cha. .. a... ơi.
Chú Mười
Cương nhảy bổ xuống xe, ôm chầm Điểu Cải trong đôi tay vạm vỡ.
- Cháu ở
đâu về đây hử?
Điểu
Cải nắm chặt bàn tay thô ráp của cha, ông Chuột lặng ngắm thằng con
trai.Mới mấy ngày mà trông nó khác hẳn, ra dáng thanh niên, tóc cắt cao,
lại có đeo quả lựu đạn bên hông nữa. Đúng là bà Bưởi linh cảm không sai.
- Con
theo chỉ dẫn của má Năm lá chuối đi tìm các anh giải phóng, con xin tham
gia đánh giặc, các anh chấp thuận, nhận con vào đội du kích. Xin cha mẹ
tha lỗi cho con.
ông
Chuột tự hào nhìn thằng con trai, không nói không rằng ông tuột đôi giày
ba ta sờn gót, lấy hai trăm đồng bạc mà bà Bưởi đưa cho ông, nghẹn ngào
nói:
- Thôi
con ráng theo mấy anh, mẹ con gởi tiền cho con đây. Thấy con khôn lớn, cha
mẹ rất mừng.
Nói
xong, ông Chuột cúi xuống xỏ đôi giày của mình vào chân con trai. Con đi
lẹ đi để mấy anh chờ, cha về báo tin cho mẹ con hay. Bên bờ suối Cà Đú gần
bản cũ đã có nhiều bạn chăn bò và mấy anh du kích chờ Cải, Mận cũng vào
rừng tham gia bô đội huyện...
Ầm... ầm...
Tiếng nổ
kinh thiên động địa làm bạt một góc lô cốt kiên cố đầu ấp Đức Thắng. Bốn
tên giặc chết tại chỗ. Điểu Cải về.. . Điểu Cải về. .. đánh giặc. Nghe bà
con xì xào khen ngợi con trai của mình, bà Bưởi nở từng khúc ruột. Bấy lâu
nay xã Bình Hòa truyền đI huyền thoại về một “Kòn Trô” tên Điểu Cải, tuy
còn thiếu niên mà đã có tài “Xuất qủy nhập thần”. Mỗi lần nghe tiếng nổ
của bộc phá hay súng bá đỏ giòn giã là sáng hôm sau, có một vài tên ác ôn
đền tội. Bọn giặc ở Bình Hòa và chi khu Kiệm Tân mất ăn mất ngủ. Lão
trưởng ấp mỗi lần đi ngang nhà ông Chuột là mặt mày lấm la, lấm lét, lão
đã không còn hống hách như ngày xưa.
Bầm.. .
Bầm... Bầm. . .
Một
loạt đạn nổ vang ngay giữa chợ, mọi người nhốn nháo, những viên đạn như có
mắt ghim thẳng vào ngực, ba tên lính bảo an ngã vật trên vũng máu. Một
bóng người vụt qua. ..
Điểu
Cải, Điểu Cải - Mọi người rộ lên, những tên lính còn lại nằm rạp xuống đất,
run cầm cập. Đồn trưởng bảo an tức giận đập bàn hét lên:
-
Chúng mày là quân ăn hại, cả tiểu đội mà thua thằng nhóc, để nó bắn ngay
giữa ban ngày, còn mặt mũi nào ăn nói với cấp trên.
Bọn giặc
không thể ngờ được “thằng nhóc” mới 16 tuổi đầu ấy đã giữ chức xã đội phó
đội du kích Bình Hòa.
Cặp mắt
vằn lên tia máu hung ác, tên sĩ quan ra lệnh:
- Theo
tao đến nhà nó!
Mười
lăm phút sau, căn nhà ông Điểu Chuột bị vây kín, chỉ có bà Bưởi ở nhà, tên
sĩ quan hất hàm hỏi:
- Chồng
mày đâu?
- Đi rừng!
- Con mày
đâu?
- Đứa nào?
Tên sĩ
quan gầm lên:
Thằng
Điểu Cải!
- Nó theo
cách mạng rồi, có giỏi vào rừng mà bắt nó !
A! Con
này láo. .. - Bốp bốp, hai báng súng giáng vào mặt của người đàn bà dân
tộc, đưa hai bàn tay gạt máu mũi tràn trên mặt, bà trừng mắt nhìn tên sĩ
quan.
- Mày vào
rừng gọi nó về trình diện quốc gia!
- Tao
không biết, tao không gọi, mày có giỏi mày đi bắt nó .
- Lôi con
mẹ Thượng này về đồn cho tao - Tên sĩ quan ra lệnh.
Bà
Bưởi bị bọn lính lôi đi xềnh xệch. Liên tục một tháng từ khi bà Bưởi bị
bắt, dọc quốc lộ 20 từ cây số 86 đến 99.. . các địa danh như ấp chợ, Thái
Hòa, Đức Thắng, liên tục bị đánh. Sau những tiếng súng nổ chỉ thấy xác bọn
giặc nằm la liệt không hề thấy bóng du kích nào cả. Nhân dân xì xào Điểu
Cải về... Điểu Cải về …
Bị thiệt
hại nặng nề , bọn giặc đổ quân nườm nượp, chúng rào kẽm, cắm chông, gài
mìn quanh nơi ở. Chi khu Kiệm Tân tung hàng trăm thám báo lùng sục khắp
nơi hòng tìm ra bóng dáng của tên du kích trẻ con mà nhân dân tôn xưng là
“Kòn Trô”. Tên phụ tá an ninh ấp Cây Xăng, nổi tiếng ác ôn, không bắt được
Điểu Cải, nó đổ tội trên đầu dân lành. Hàng choc người bị nó chụp cho cái
mũ “Việt cộng” rồi bắn chết để tâng công với cấp trên.
Một
hôm, hắn đang ngồi ngả ngớn cùng mấy em gái trong quán bar bên quốc lộ 20
đầu chợ. Quờ tay trêu ghẹo các cô gái, lơ đãng nhìn tên cảnh sát đội mũ
sùm sụp, đi xiêu vẹo vì say rượu bước vào quán. Đến trước mặt hắn, bất ngờ
tên cảnh sát rút súng chĩa vào đầu hắn và hét lên:
- Giơ tay
lên, Điểu Cải đây.
Kòn
Trô ! Kòn Trô .... Các cô gái rú lên bỏ chạy tán loạn, chưa kịp phản ứng,
họng súng lạnh ngắt như bàn tay tử thần chạm vào gáy. Chỉ trong nháy mắt,
Điểu Cải cùng tên phụ tá an ninh chìm vào bóng tối.
Cái
tin tên phụ tá an ninh bị Điểu Cải bắt đi lan nhanh như lũ quét, khiến dân
làng vô cùng hả dạ. Đêm ấy, bên bờ suối Cà Đú, đội du kích quây quần nghe
Điểu Cải hát vang những bài ca cách mạng. Giọng hát trầm ấm của anh vang
xa, khiến chim rừng cũng yên lặng lắng nghe. . . Sau ba tháng tra tấn dã
man và dụ dỗ đủ kiểu, vẫn không khai thác được gì nên chúng đành thá bà
Bưới về nhà. Ngay trong đêm tên phụ tá an ninh bị bắt, lúc 2 giờ sáng, bà
Bưởi nghe có tiếng người kêu bên cửa sổ:
- Mẹ . Mẹ.
.. . Con về đây!
Bà
Bưởi mừng rỡ mở cửa, bà ngỡ ngàng trước chàng trai cao lớn vạm vỡ như cây
gỗ lim, nếu không phải do bà sinh ra bên bờ suối cách đây mười bảy mùa rẫy,
bà không thể tin nó là thằng Điểu Cải của bà? Bà lập cập gọi ông Chuột dậy
bắt gà làm thịt, rồi bà vui mừng ngồi nhìn thằng con trai ung dung ngồi ăn.
Cây súng ngắn để trên bàn ánh thép xanh lè lạnh lẽo. Bà lẩm bẩm “Nó đúng
là "Kòn trô” rồi?
Khi gà
eo óc gáy sáng, Điểu Cải từ biệt cha mẹ ra đi. Sáng hôm sau, Tên đồn
trưởng dắt lính về nhà bà Bưởi. Chỉ ít phút, khi tên đồn trưởng đến, chứ
Mười Cương dẫn dân làng đến nhà. Tên đồn trưởng đang tra hỏi bà Bưởi:
- Tối hôm
qua thằng Cải về đây phải không?
- Đúng.
Nhưng nó đi rồi.
- Hừ! -
Tên đồn trưởng chĩa súng vào người bà Bưởi.
Bỗng chú
Mười hô vang:
- Đả đảo
bắt người vô tội. Đả. . . đảo. . .. đả... đảo. . .. dân làng hô vang. Tên
sĩ quan hậm hực bắn chỉ thiên hai phát súng lên trời rồi bỏ đi, còn tên
trưởng ấp cụp đuôi lủi mất khi dân làng vừa kéo đến.
Sau đận
ấy, bọn Mỹ đổ quân về tràn ngập núi rừng, thôn xóm, chúng ruồng bố ác liệt.
Mỗi người ra khỏi ấp không được mang theo bất cứ thứ gì. Đội du kích Bình
Hòa tạm rút sáu vào rừng, lúc này Điểu Cải được cấp trên giao nhiệm vụ làm
xã đội trưởng. Mấy tháng trường anh em phải ăn chuối luộc, mì nướng cầm
hơi. Mấy lon gạo mẹ gói trong ruột tượng, Cải chỉ để dành nấu cháo cho
người ốm. Không hề biết mùi cơm, chỉ củ mì và rau rừng vậy mà Cải vẫn sừng
sững rắn chắc như gỗ lim, nhanh nhẹn như con beo rừng.
Leo lên
ngọn cây quan sát, từ đàng xa, bọn Mỹ lố nhố tràn vào bản cũ, .Cải bình
tĩnh ra lệnh cho anh em mai phục. Điểu Lui và Điểu Nghịch cài mìn dọc bờ
suối. Sau đợt quần đảo của bầy đầm già, bọn địch tràn lên.ầm. . . ầm. Bọn
địch vướng mìn của du kích bên bờ suối, hàng chục tên ngã lăn quay. Bầm...
bầm. Súng của dú kích nổ ran, đạn từ trên trời rớt xuống, từ núi đá bắn ra,
từ suối bay lên, bọn địch không biết đường đâu mà lần. Chúng tháo chạy như
bầy ong vỡ tổ. Lần ấy đội du kích Bình Hòa thắng lớn, thu được vô số chiến
lợi phẩm.
Sau thắng
lợi trận chống càn năm 1969, Điểu Cải bàn với toàn đội:
- Chúng
ta phải tìm ra cách hạ máy bay của địch, không thể để chúng làm chủ bầu
trời được.
- Nhưng
làm sao bắn tới máy bay, chung ta đâu có cao xạ .
- Chúng
bay thấp, ta cần khẩu súng này là đủ.
Cải đưa
lên trước mặt anh em khẩu súng trường tự động có tám viên đạn của Mỹ mà
anh vừa thu được qua trận chống càn. Để chứng minh cho lời nói của mình,
tám giờ sáng hôm sau, Điểu Cải dẫn một tổ ba người nằm phục kích trên cánh
đồng Chót còn gọi là vàm Tam Buông giáp giới vùng Dốc Mơ, Gia Kiệm. Cánh
đồng này gần chi khu Kiệm Tân, nhiều vũng lầy lâu nay không được canh tác,
lau sậy mọc um tùm. Để bảo vệ cho chi khu, máy bay trinh sát của địch
thường bay rất thấp để kiểm tra. Đúng như dự kiến của anh, chừng nửa-tiếng
sau, một chiếc đầm già (loại máy bay trinh sát L19) xuất hiện trên bầu
trời. Đảo vài vòng rồi chiếc máy bay liệng qua cánh đồng rà xuống thấp,
đám lau sậy ngã rạp do sức gió từ cánh quạt. Điểu Cải tựa lưng vào gò đất,
dán mắt, rê nòng súng theo đường bay con quạ đen, như ngày bé anh rê cánh
nỏ theo bọn diều hâu. Đợi chiếc máy bay đảo vòng thứ hai, anh đón đầu và
bóp cò... Đoành... Đoành. . . hai tiếng nổ đanh gọn. Chiếc máy bay trúng
đạn chao đảo, phụt cụm lửa rồi lao đầu xuống ruộng, một làn khói đen nghịt
bốc lên cuồn cuộn. ở trong rừng, anh em reo lên:
- Điểu
Cải bắn trúng máy bay rồi!
Chiến
công Điểu Cải tiếp thêm sức mạnh và lòng tin cho đội du kích và nhân dân.
Được tin Điểu Cải dùng súng trường bắn rớt máy bay, Điểu Mận cùng đơn vị
bộ đội huyện về tăng cường với đội du kích Bình Hòa. Vài ngày sau Mận, Cải
cùng lực lượng phục kích ở cây số 96 ngay trên mặt quốc lộ, lần này họ bắn
rơi 1 máy bay lên thẳng. Lực lượng du kích ngày càng phát triển, những
thanh thiếu niên rủ nhau vào rừng theo quân anh Cải. Cùng với sự hỗ trợ
của lực lượng huyện do người bạn chăn bò ngày xưa là Điểu Mận chỉ huy, đội
du kích như rồng thêm cánh. Dưới sự chỉ huy của người xã đội trưởng trẻ
tuổi tài ba, đội du kích Bình Hòa liên tục tổ chức những trận phục kích
dọc trục lộ 20 đẩy bọn địch vào thế co cụm. Nhờ giọng hát và biệt tài hóa
trang, Điểu Cải nhiều lần giả dạng cảnh sát, người hát rong đột nhập về
làng rải truyền đơn, tuyên truyền cho đội du kích. Khi bọn địch đánh hơi
mò tới, anh đã biến mất. Thoắt ẩn, thoắt hiện, Điểu Cải là nỗi kinh hoàng
lớn của bọn giặc. Năm 1969 Chi bộ Đảng Bình Hòa báo cho Cải một tin vui:
“Điểu Cải được chọn cử tham dự “Đại hội chiến sĩ thi đua” cấp miền.” Tại
đại hội, các anh sờ nắn khắp người Cải, để xem vị anh hùng dân tộc Chơ -
Ro ở Đồng Nai được tôn là "Kòn Trô". các anh hết lời khen ngợi khiến Cải
đỏ bừng cả mặt. Anh luôn miệng giải thích, chiến công không phải của riêng
anh, mà là của toàn đội du kích xã Bình Hòa. Đức tính khiêm tốn của Điểu
Cải càng làm cho anh em quí mến. Trong đại hội, mọi người nhất trí bầu
chọn anh vào phái đoàn “Những đứa con ưu tú của miền Nam” ra thăm quê Bác
Hồ và miền Bắc xã hội chủ nghĩa.
Từ đại
hội trở về đội du kích, anh em tíu tít choc mừng. Sau khi chia quà cho mọi
người, Cải ra ngồi trên tảng đá bên bờ suối dõi đôi mắt thăm thẳm về phía
ấp Đức Thắng, nơi cha mẹ và cô em út Điểu Muộn của anh đang thấp thỏm
trong sự kềm kẹp của giặc.
Tinh ý
nhận ra nỗi buồn của người bạn thuở thiếu thời, Điểu Mận đến bên hỏi han:
- Vì sao
đi đại hội về mà mày không vui hở Cải?
Cải tâm
sự:
- Tao
được chọn ra thăm miền Bắc.
- Vậy thì
phải mừng chứ!
- Mừng
thì có mừng, nhưng tao đi rồi ai lo cho độI du kích. Anh em đang cần có
tao, dân làng thì bị địch khủng bố ác liệt, mà không đi thì biết chừng nào
có dịp, tao khó xử quá!
Điểu Mận
buột miệng:
- Lo gì.
Mai mốt nước nhà thống nhất mình đi!
- Ứ nhỉ?
Mày giỏi lắm Mận! - Đôi mắt Điểu CảI rực sáng lên - Tao phảì ở lại chiến
đấu với anh em, mai này nước nhà thống nhất, tao với mày cùng về thăm quê
Bác Hồ. Cởi được nỗi lo, Cải ôm vai Mận nhào xuống suối. Đôi bạn té nước
đùa giỡn như cái ngày họ còn đi chăn bò bên nhau...
Trong
hang đá, đồng chí Quân, khu trưởng chăm chú quan sát bán đồ quân sự khu
Kiệm Tân, chợt anh cần vụ chạy vào:
- Báo cáo
anh, có xã đội trưởng Bình Hòa - Điểu Cải cần gặp anh. .
- Thế à!
Mời cậu ấy vào đây.
Ông vui
vẻ bước ra và vồ vập bắt tay người chiến sĩ du kích con cưng của miền
Đông:
- Thế nào,
cậu đã sẵn sàng chuẩn bị lên đường chưa?
Điểu Cải
gãi đầu ngập ngừng:
- Báo cáo
anh. . . cho . . . em ở lại ạ.!
- Sao.
Cậu bảo sao?
- Dạ, cho
em ở lại cùng chiến đấu với đồng đội ạ!
Rồi như
sợ đồng chí Quân, khu trưởng ngắt lời, anh trình bày một mạch lý lẽ xin ở
lại của mình.
Người chỉ
huy già gật gù lắng nghe, rồi ông vỗ vai anh:
- Hoan hô
tinh thần chiến đấu của cậu!
Nói xong,
ông rút khẩu súng ngắn đeo bên hông tặng anh. Cải nâng niu cây súng, ngắm
nghía, rồi đưa trả lại người chỉ huy và nói:
- Xin anh
cho em cây AR15 để em đánh thẳng vào yếu khu Bình Hòa để trừng bị bọn ác
ôn ạ!
- Được.!
ông trao cho Cải khẩu súng AR 15, tiễn Cải ra về với lòng tin tưởng vào
người chiến sĩ trẻ tuổi.
Thực hiện
lời hứa với người chỉ huy, một buổI sáng đẹp trời giữa tháng mười năm
1969, anh dẫn độI du kích cùng lực lượng công an vũ trang địa phương tạo
thành gọng kìm bằng hai mũi tiến công đánh thẳng vào yếu khu Bình Hòa.
Chưa đầy một giờ chiến đấu, quân địch đã tháo chạy tan tác, đội du kích
làm chủ yếu khu Bình Hòa mấy giờ liền.
Sau thất
bại thảm hại ấy, bọn địch tức tối điều cả xe tăng về càn quét. Đạn súng
trường bắn vào xe như tên bắn vào da voi, đội du kích bị thiệt đáng kể.
Bọn địch càn xe tăng dùng đại liên quét rát rạt, biết chưa thể chống trả
được, Điểu Cải ra lệnh cho đội tạm thời rút sâu vào rừng để bảo toàn lực
lượng. Được thể, bọn địch lộng hành, chúng càn quét cướp bóc và lien tục
khủng bố các gia đình “thân cộng”. Nhiều đêm, Điểu Cái không thể chợp mắt,
anh hốc hác đi trông thấy nhìn anh lúc này không ai dám nghĩ anh chỉ mớI
bước qua tuổi mười tám. Vừa tức giận bọn giặc, vừa lo cho gia đình, Cải
thường leo lên mỏm đá, phóng ánh mắt tóe lửa hận thù về phía đồn giặc.
Biết tâm trạng của bạn, Mận hiến kế:
- Muốn
diệt tăng phải có mìn chống tăng.
- Mìn ở
đâu bây giờ?
- Tao
nghe nói ở trong rừng chiến khu Đ có công xưởng của quân ta chuyên chế tạo
mìn chống tăng.
- Tao sẽ
đi đến đó.
- Nhưng
xa lắm.
- Xa cũng
đi - Điểu Cải quyết tâm.
Ngay
trong đêm Cải chia tay đồng đội, mang gùi lên đường về công xưởng trong
chiến khu Đ. Sau ba ngày đêm băng rừng, lội suối Cải quay về căn cứ Cà Đú
với cái gùi nặng trĩu trên vai. Năm quả mìn vuông vức như lớp bánh chưng
được ngụy trang dưới bó lá giang.
Sau dịp
Tết nguyên đán Canh Tuất, xe tăng bọn Mỹ lạ; rầm rộ tiến vào rừng. Lần này
có vũ khí trong tay, đội du kích Bình Hòa tự tin hơn. Du kích mai phục
quanh đồi. Dự kiến dường xe tăng đi, Cải bố trí chôn ba quả mìn ở những vị
trí quan trọng. Năm chiếc xe tăng dàn hàng ngang tiến vào căn cứ, ba chiếc
đầu rẽ quanh ngọn đồi, hai chiếc rẽ phải, một rẽ trái đúng như dự kiến của
Cải.
Ầm.. . ầm...
ầm! Ba tiếng nổ đinh tai, núi rừng rung chuyển, đá trên đồi bị chấn động,
nứt toác ra, đổ xuống rào rào. Ba chiếc xe lật tung.. . Lần đầu tiên sử
dụng mìn, đội du kích Bình Hòa đã giành thắng lợI vang dội. Ba mươi sáu
tên lính Mỹ bỏ xác ngay tạI trận. Hàng chục tên bị thương. Huyện gởi thư
khen ngợi Điểu Cải và đội du kích của anh.
Sau mỗi
trận đánh, anh trở về cứ, ung dung ngả mình trên tảng đá ngắm trời xanh,
ca những bài vọng cổ yêu thích và mơ một ngày đất nước thống nhất, anh sẽ
ra miền Bắc, thăm quê Bác Hồ.
- Nhưng
anh ấy đã không thể ra miền Bắc được nữa!
Ông Điểu
Mận buồn rầu nói với tôi, như để giấu xúc động, ông đưa tay bóc quả chôm
chôm.
- Anh Cải
hát hay lắm, hồi đó bọn tôi nghe ảnh hát, đứa nào cũng mê - Bà Huệ vợ của
ông Mận chen vào. Đẩy chùm chôm chôm về phía tôi rồi bà nói tiếp:
-Chúng
tôi là bè bạn thân thiết với nhau, hồi đó tôi làm y tá trong rừng, ông Mận
nhà tôi và anh CảI thương nhau lắm, cả hai lại hao hao giống nhau, nên có
người lầm tưởng họ là anh em, có điều anh Cải cao to hơn.
Nghe bà
Huệ nói, tôi nhớ lúc ghé ủy ban xã Túc Trưng hỏi thăm về anh hùng Điểu Cải,
một cán bộ xã bảo với tôi: “Bây giờ ông Mận là anh của anh hùng Điểu Cải
còn sống trong cây số 94 anh vào đó mà tìm”. Lạ thật, cho đến bây giờ vẫn
có người nhầm họ là anh em. Tiễn tôi đi, anh cán bộ còn nói với theo “ông
Mận cùng ông Cải bắn rơi máy bay Mỹ đó. Tôi ngập ngừng hỏi ông Mận:
- Thế anh
hùng Điểu Cải hy sinh trong trường hợp nào ạ?
Nắng
rực lên trên các tàng cây chôm chôm, tiếng chim ríu rít, vài giọt nắng rớt
trên bộ ngực vồng rắn chắc của ông Mận, tôi nghĩ “có lẽ khung cảnh này
chắc hẳn giống trong rừng hồi xưa lắm!”
- Đó là
một ngày buồn lớn của cả đội du kích và nhân dân Bình Hòa - Giọng ông Mận
trầm hẳn xuống- Tôi nhớ rõ hôm đó là ngày 24 tháng 3 năm 1970. Điểu Cải
dẫn một tổ bốn người đi tác chiến. Nghe tin địch lùng sục bắt bớ bà con
trong ấp Thái Hòa, anh băng theo ngõ tắt ra đường cái chặn đánh địch.. .
không ngờ. .. -Ông Mận lại ngập ngưng dường như ông không muốn nhớ lại
chuyện đau lòng ấy...
Bà Huệ
tiếp lời chồng:
- Ảnh bị
trúng mìn định hướng của địch gài, ảnh cùng đồng đội anh dũng hy sinh gân
lộ đá, do có nộI phản chỉ điểm chứ dễ gì mà chúng giết được anh Cải, ảnh
tài lắm! Tên nội phản sau đó bị quân ta trừng trị đích đáng.
- Kẻ phản
bội đó tên gì? - Tôi tò mò hỏi.
- Không
nhớ! -ông Mận trả lời.
Ổng không
nhớ đâu - Bà Huệ tiếp lời chồng - ổng chẳng nhớ gì, ngay cả chiến tích của
mình mà ổng còn không nhớ. Sau khi anh Cải hy sinh, ổng về thay anh CảI
làm xã đội trưởng cho đến sau ngày giải phóng
- Dù sau
ngày thống nhất đất nước, anh Cải mới được phong anh hung, nhưng trong
long chúng tôi, anh đã là vị anh hung ngay từ khi anh còn sống. Chiến công
của tôi có đáng gì so với ảnh.
Quả đúng
như lời ông Mận nói, trước lúc đến đây, tôi ngồI uống cà phê trong quán
cạnh ngôi trường mang tên anh. Nghe tôi hỏi về anh hùng Điểu Cải, chị chủ
quán kể vanh vách chiến công của anh. Ra về long tôi cứ mãi thắc mắc:
- Lạ
thật! ông Mận chẳng nhớ nổi nhưng chiến công của mình mà luôn luôn nhớ rõ
mọi chuyện của anh hùng Điểu Cải?.